DC&PT - Thời Sự 2006

 

 

Hoan nghênh

Hội Ái hữu tù nhân chính trị Việt nam

 

HÀ SĨ PHU

 

    Là một tù nhân chính trị, tôi hoan nghênh sáng kiến thành lập một(hoặc nhiều) hội Ái hữu của những người cùng là tù nhân chính trị ở Việt nam.

    Trong xă hội, những người giống nhau về một mặt nào đó (cùng quê quán, cùng nghề nghiệp, cùng sở thích, cùng giới tính, cùng bị tàn tật… vân vân) thường rủ nhau lập thành một hội để chia sẻ và giúp đỡ lẫn nhau. Mọi xă hội xưa nay vẫn có những hội đ̣an như thế, không có ǵ lạ.

    Những người mù, những doanh nhân, những phụ nữ, hay người chơi cây cảnh… chẳng hạn, th́ lập hội rất dễ, trước hết v́ họ không cần định nghĩa thế nào là mù, thế nào là doanh nhân, thế nào là phụ nữ,thế nào là chơi cây cảnh. Nhưng riêng Hội những Tù nhân chính trị Việt nam th́ khởi thủy cần tự định nghĩa ḿnh trước đă., th́ ḿnh mới là ḿnh được.

Nhà nước Việt nam vẫn công bố với thế giới rằng ở Việt nam không hề có tù chính trị, tù lương tâm, hay tù tôn giáo. Nếu đúng như thế th́ đến một tù nhân chính trị cũng không có chứ lấy đâu hội viên mà thành một hội ? Bởi thế, người tù chính trị ở Việt nam cần nói với mọi người rằng : có chúng tôi  tồn tại trên đời này bằng xương bằng thịt. Khẳng định như vậy để khỏi tủi vong linh ḿnh khi sẽ qua đời, chứ nhận cái danh xưng “thằng tù” nguy hiểm ấy nào có thêm được một “tiêu chuẩn đăi ngộ” nào, ngoại trừ khả năng tự rước thêm phiền luỵ.

     Nói như vậy cũng chỉ để thấy cái oái oăm trong trường hợp cụ thể của ta, chứ thế nào là tù nhân chính trị th́ cả thế giới này ai cũng biết cả, c̣n phải đi t́m định nghĩa rồi mới biết ḿnh có là tù nhân chính trị hay không th́ chỉ là thằng điên. Giả thử ta đem thắc mắc ấy đi hỏi một người ngoại quốc rằng : “Này bạn ơi, không biết trong chế độ Cộng sản Việt nam và các nước Cộng sản khác có tù chính trị không nhỉ? “ th́ họ sẽ trố mắt ra, v́ không biết kẻ đứng trước mặt họ có là người thật hay không ?

      Họ phải trố mắt ra, không hiểu, v́ ở một chế độ đă độc quyền chính trị đến mức phải đặt hẳn một điều (Điều 4) trong Hiến pháp để ngăn cấm các quan điểm chính trị khác th́ chỉ cần có quan điểm chính trị khác cũng sẽ bị quy là phạm luật và bị đi tù,  tù như thế mà không gọi là tù chính trị th́ là ǵ? Ở những nước độc quyền chính trị th́ tù nhân chính trị dứt khoát phải nhiều hơn ở các nước khác chứ không thể không có, hoặc chưa kịp thành tù nhân đă bị thủ tiêu.

    Điều 4 Hiến pháp thật tai hại cho một Đảng Cộng sản, v́ chừng nào nó c̣n tồn tại th́ từng giờ từng phút nó cứ tự tố cáo với mọi người rằng chủ nghĩa Mác-Lê là một hệ thống chủ quan, áp đặt, cưỡng bức và thiếu tự tin. (V́ một lô gích rất đơn giản là : người ta thường phải lo xa,  phải “đóng khung tư tưởng” một khi biết trước rằng thế nào rồi người dân cũng không phục, cũng sẽ nghĩ khác, cũng sẽ làm khác.Nhưng càng sợ th́ nguy cơ khách quan càng thành hiện thực. Thủ phạm “nói xấu” và “làm xấu” Đảng CS không ai khác hơn là chính điều 4 Hiến pháp! Bỏ được điều 4 ấy nhất định “Đảng ta” sẽ trút bớt được gánh nặng, thanh thản và “hoà nhập” hơn).

       Họ lại phải trố mắt ra, không hiểu, v́ chính Đảng Cộng sản Việt nam cũng đang có một tổ chức Tù nhân chính trị, gồm những người của Đảng đă chống lại chính quyền miền Nam Việt nam trước đây. Vậy theo ĐCSVN th́ chống một chế độ là tội chính trị. Từ 1975 đến nay chính nhà nước CS Việt nam cũng quy nhiều người đúng vào tội đó : tội nói ngược với quan điểm của Đảng, tội “tuyên truyền chống chế độ”, khi quy tội như thế mặc nhiên Đảng đă thừa nhận số người này là tù chính trị rồi c̣n ǵ. C̣n chính trị ấy là chính trị nào , theo nó và chống nó là tốt hay là xấu lại là chuyện sau.

     Vậy trên đất nước ta đang có rất nhiều tù nhân chính trị là điều không phải bàn, việc vin vào cớ này cớ khác để trị tội những người khác chính kiến , để bảo họ phạm tội h́nh sự , th́ dù có bày đặt công phu đến mấy, dù đủ mũ cao áo dài đến mấy, trước nhân loại vẫn chỉ là tṛ nói dối dại dột của trẻ thơ, không đáng bàn thêm nữa..

     Nhưng với một người cụ thể, có là tù nhân chính trị hay không , tù nhân chính trị này tốt hay không tốt th́ phải xem xét cụ thể. Hội chỉ gồm những người giống nhau về một mặt nào đó thôi (cùng là phụ nữ, cùng trồng cây cảnh…) , c̣n những mặt khác có thể rất khác nhau.

Ngay đầu bài viết, tôi đă nhận ḿnh là một tù nhân chính trị (hoặc tù nhân lương tâm) , th́ về phần ḿnh có lẽ tôi cũng phải có “luận chứng”, kẻo người ta bắt bẻ th́ sao?.Là tù nhân th́ tôi có đầy đủ chứng chỉ tù nhân, có thể xuất tŕnh bất cứ lúc nào. Nhưng tôi không ăn cắp ăn trộm, không đĩ điếm ma tuư, không cướp của giết người, không lợi dụng chức quyền để tham nhũng…mà chỉ viết ba bài triết luận và một số thư từ tâm t́nh với bạn bè về cảm nhận xă hội của ḿnh khiến lương tâm ḿnh bứt dứt không yên. Thế mà bị quy thành tội “làm lộ bí mật nhà nước” (1996) và tội “phản bội Tổ quốc” (2000), thế th́ chẳng là tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm th́ là ǵ? Lúc đầu (1995) nhà nước định khép tôi vào tội “chiếm đoạt bí mật nhà nước”, dùng chữ chiếm đoạt cho có màu sắc trộm cướp, nhưng rồi cũng phải chuyển thành tội “làm lộ” thôi.C̣n khi bị quy tội “phản bội Tổ quốc” th́ tôi đă viết kháng thư lên các cơ quan tối cao như sau :  

Nếu Nhà nước có đủ tự tin rằng tôi là người có tội phản quốc th́ hăy xúc tiến ngay việc thiết lập phiên ṭa xét xử công khai (phải công khai v́ việc của tôi không liên quan đến bất cứ một bí mật quốc gia nào cả),tạo điều kiện đầy đủ nhất để tôi thực hiện quyền mời luật sư và làm việc với luật sư. Và nếu vấn đề được làm sáng tỏ trước mọi người rằng quả là tôi là kẻ phản quốc th́ tốt nhất là nên xử bắn, v́ kẻ phản bội nhân dân và Tổ quốc ḿnh, kẻ đó không đáng sống”. 

  Bị quy trọng tội, tôi yêu cầu xử tội, nhưng nhà nước không xử, lại rút lui, rút lui một cách không thành thật ǵ, mà dùng nghị định 31/CP quản chế tôi 2 năm với lư do nhập nhằng: vẫn khẳng định tôi có tội phản quốc, “nhưng chưa đến mức truy cứu trách nhiệm h́nh sự” nên giao cho phường quản lư, tịch thu máy vi tính của tôi (và của ông Mai Thái Lĩnh) rồi đem bán đấu giá! (1). Tội “phản quốc” chứ có “phản phường” đâu mà trao cho phường? Đă “phản quốc” mà lại c̣n “chưa đến mức truy cứu trách nhiệm”? Luật pháp tuỳ tiện đến thế là cùng. Ranh giới giữa phản quốc với không phản quốc mà c̣n nhập nhằng như thế th́ lời tuyên bố có tù chính trị hay không liệu có ǵ là đáng tin? Thiên hạ dám khinh người Việt nam ḿnh chính v́ cung cách nhập nhằng khôn vặt đó.

    Đấy là chuyện nhỏ của tôi, tất nhiên những người khác lại gặp những oan khuất khác. Sự tuỳ tiện của luật pháp trong việc xử tội những người bất đồng chính kiến là một trong những lư do chính khiến cho trước sau ǵ cũng phải thành lập nên  một hoặc nhiều Hội Ái hữu những tù nhân chính trị. Để giúp đỡ nhau, từ những khó khăn về đời sống đến những khiếu nại khi bị đối xử bất công!

Giúp đỡ nhau là việc từ thiện, là quyền bất khả xâm phạm. Một khi đă đứng vào thế giới con người th́ không thể không tôn trọng quyền ấy. Làm việc ấy chưa phải là làm Chính trị !.

Tù nhân chính trị nhưng chưa lập tổ chức chính trị, chỉ làm hội từ thiện, hội tương tế, vậy là khiêm tốn.

Tôi hoan nghênh v́ tôi ưa sự khiêm tốn. Cụ Phan Chu Trinh ngày trước cũng chỉ khiêm tốn đ̣i lập các hội đoàn, đ̣i thả tù nhân chính trị nên những người chủ trương bạo động chỉ trích cụ kịch liệt, nay mới biết cụ là nhà khởi xướng diễn biến hoà b́nh tuyệt vời ở Việt nam.

    Những người có một hoàn cảnh hay đặc điểm ǵ đó giống nhau cùng nhau lập một hội ái hữu là “chuyện thường ngày” ở… nhân gian, nước nào cũng có. Ta làm điều thông thường ấy là để nước ta cũng giống như các nước khác, và giúp thêm vào quá tŕnh hội nhập của  nước ta với thế giới. Tôi hoan nghênh v́ tôi thích đất nước ḿnh hội nhập.

     Nhưng việc làm chính đáng, đúng quy luật mới có khả năng thành công một phần, một phần nữa phụ thuộc vào những người khởi xướng và đảm nhiệm, “nhân sự” luôn là một khoảng trống cho sự thành bại. Chúc cho Hội Ái hữu những tù nhân chính trị , thâu nhận được những tù nhân chính trị tiêu biểu (kể cả tù nhân lương tâm, tù nhân tôn giáo) , đủ ḷng nhân ái, đủ độ lượng và nhất là sự sáng suốt để đạt đến mục tiêu cao cả. 

    C̣n nếu có ai đó sừng sộ rằng : Đă là những thằng tù sao c̣n nhân ái, sáng suốt và cao cả thế th́ ta ôn tồn bảo họ: “Xin ông cứ hỏi các cựu tù nhân chính trị, các hội viên danh dự Nelson Mandela hay Vaclav Havel…, hay soi lại tấm gương “tên tử tù” Phan Chu Trinh sẽ được giải đáp.

      Tam đẳng nhân, tam đẳng vật, th́ cũng tam đẳng CHÍNH QUYỀN, tam đẳng TÙ NHÂN ông ạ!”.

   Nếu người kia vẫn chưa hiểu ra  và cứ tiếp tục thái độ cũ, th́ chính là lúc con người cần đến các Hội đấy.

 

   Đà lạt 11- 2006

(1) Ông Mai Thái Lĩnh cùng với Hà Sĩ Phu bị khởi tố tội “Phản bội Tổ quốc” chỉ v́ hai bức thư của HSP gửi các ông Đỗ Mạnh Tri và Nguyễn Gia Kiểng (năm 2000), giam tại gia 7 tháng , hàng ngày hai buổi lên Sở Công an để hỏi cung.

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục