DC&PT - Thời Sự 2006

 

 

BÀI VIẾT TỪ TRONG NƯỚC

 

Một ngh́n lẻ một con dê

 

HAI PHÁN

 

Mấy ngày nay, báo chí đồng loạt lên tiếng về thời gian chuẩn bị đại hội đảng X sẽ diễn ra từ 18 đến 24/4/2006 tại Hà Nội.

 

Tuy nhiên, trước thềm đại hội X đă bị phủ bóng bởi tiêu cực tại PMU18.

 

Ngoài thị trường, giá cả th́ leo thang. Từ chuyện nhập khẩu ô tô cũ (mới ban hành quyết định) cho đến “giá điện sẽ leo cây” vào mùa hè này, v.v.v. Khoảng lặng của báo chí cứ như có cơn băo sắp đến. Rồi tiếng kêu “xoang xoảng” của mấy lănh đạo VIPs từ nhiều cơ quan công quyền. Nhưng chỉ có đồng tiền là lên tiếng.

 

Phần nổi của tảng băng đang nhô lên. Nhưng trong sâu thăm thẳm của mỗi người dân nơi đây, đất nước mai đây rồi sẽ đi đến đâu? Rằng đổi mới tập 2 sẽ buộc phải bắt đầu từ ngày hôm nay như thế nào? Lấy ǵ để đổi mới và tiếp bước? Sự lựa chọn của lịch sử hay sự trớ trêu của số phận của Việt nam trước ngă ba đường.

 

Mà đất nước ta có nhiều dê quá.

 

********************

 

Ai cũng biết, hai con dê qua cầu, không ai chịu nhường ai và cuối cùng, cả hai con húc nhau và rơi xuống sông. Chết hết!

 

Nhưng mà, cả ngàn lẻ một con dê vẫn c̣n đó.

 

1/ Chưng mắt ếch:

Vấn đề giao thông đô thị lộn xộn th́ chắc ở Việt Nam là số 1 thế giới. Đi lại của người dân chủ yếu vẫn bằng bộ hành, xe thô sơ, xe gắn máy và ôtô, v.v.v. Thế nhưng, đúng là chuyển động hỗn tạp của “1001 con dê”. Từ ông đi bộ th́ chửi ông đi xe máy là láo. Ông xe máy đi vào đường ô tô th́ chửi ông ôtô là bậy, v.v. Nói chung mạnh ai là người đấy đi. Một xă hội phát triển của Việt Nam mà từ cái nhỏ nhất đă không được giáo dục “tính nhường nhịn” với ư thức công cộng kém như thế th́ luân thường đạo lư trong nhà ra xă hội sẽ đi đến đâu?

 

Hết việc giao thông đến hội nhập kinh tế thế giới, gia nhập WTO. Ai cũng nói là hay và cần thiết xong thực sự việc “chạy” vào WTO mới bốc lên từ vài năm nay. Ai cũng nói hiệp định thương mại Việt Mỹ BTA là phải học, phải làm cho kịp trào lưu quốc tế chung nhưng đến tận ngày hôm nay, thử hỏi bao nhiêu % doanh nghiệp, doanh nhân nắm được BTA? Lộ tŕnh kư với Hoa kỳ sẽ mở “toang” cơ hội làm ăn tiêu chuẩn quốc tế vào năm 2008 mà năm nay – 2006 vẫn c̣n quá nhiều cơ sở vẫn b́nh chân như vại. Đúng là chỉ đến nước đổ đến “rầm” một cái th́ cái sự đời chắc mới sôi lên được.

 

2/ Phát triển kinh tế:

Có nhiều tác giả đă nói đến sự tụt hậu của nền kinh tế. Quả thực Việt Nam quá là tụt hậu. Giám đốc IMF tại Việt Nam b́nh luận “Việt nam cần 197 năm để bằng Singapore bây giờ”. Như thế là “đáng tự hào” sao? Một đất nước nhiều tiến sĩ (giấy), tăng trưởng số lượng TS “ba nhất”. Số lượng nhiều nhất, thời gian ngắn nhất và phạm vi hẹp nhất. Điều này đă nói lên rằng, những giá trị giả trong xă hội đang hiện hữu phản ánh tính quy luật phát triển không b́nh thường của chúng ta.

 

3/ Nhận thức tính quy luật:

Chiến tranh – hoà b́nh – phát triển kinh tế. Rơ ràng, trong chiến tranh chúng ta đă hy sinh sức người, sức của để có chiến thắng ngày nay. Nhưng trong hoà b́nh, chính sách của chúng ta không được “mười người như một” mà lại là “một số người trên tất cả”. Sự sai sót này, dẫn đến thiên lệch trong nhận thức và làm xuất hiện nhiều con “dê” như hệ quả tất yếu. Loanh quanh đùa rỡn, húc nhau, níu nhau, …. rồi để rơi xuống cái hố của tụt hậu.

 

4/ Sự tích luỹ:

Lịch sử đă chỉ rằng, phải có tích luỹ th́ mới phát triển và làm giàu được. Một đất nước muốn giàu có, th́ những con người mới XHCN phải hăng say lao động và có ư thức lao động đúng đắn.

 

Từ bé, học sinh chúng ta đă được giáo dục “rừng vàng, biển bạc, đất ph́ nhiêu”. Nhưng nguy hiểm nhất vẫn là ư thức “cha mẹ học thay con cái”. Thay v́ để cho con tự học với sự sàng lọc tự nhiên qua các cấp học: tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông, th́ học sinh đă được “lựa chọn”, “ưu tiên”, “định hướng” theo nhiều trường, dẫu rằng chỉ số “IQ” của rất nhiều em là thấp kém. V́ vậy, sự “quá tải”, ngáo ngơ “đá ống bơ” của nhiều em dẫn đến nhiều gia đ́nh, khóc dỡ, mếu dỡ v́ sự quá kỳ vọng của ḿnh.

 

Đành rằng, sự chăm lo của gia đ́nh cho con trẻ là rất quan trọng (v́ không thể trông chờ quá nhiều vào chăm sóc của chính quyền), nhưng đó chính là nguyên nhân của phân biệt đối xử, của những bất ổn nghiêm trọng về tinh thần của trẻ thơ khi lớn lên. Người lớn th́ không làm gương được cho con trẻ từ nhà ra đến xă hội. Do vậy, những hành vi của những thế hệ này trong tương lai (15-20 năm nữa) sẽ khôn lường. Mà ngay bây giờ, những thế hệ 8XX, 9XX bắt đầu cho thấy bài học nhăn tiền.

 

5/ Sự phát triển bền vững:

Muốn có sự phát triển bền vững chúng ta phải có tích luỹ và ư thức đúng đắn trong dài hạn. Tích luỹ quốc gia thể hiện khả năng ngân sách (thuế + thu khác) tăng trưởng hàng năm. Tỷ lệ này cũng không thể tăng ào ào được v́ sức lực của đất nước chỉ có hạn. Khéo làm th́ no mà thôi.

 

Nhưng ở Việt Nam th́ ngược lại: Chi ngân sách nhiều nhưng lại chạy đi vào túi của nhiều tổ chức [và] cá nhân, ít vào các dự án quốc kế dân sinh. Và như một bản “hoà tấu”, địa phương - dân kêu th́ Chính phủ cũng kêu. Đổ vấy trách nhiệm địa phương, rồi TW, rồi huề cả làng. Mà chỉ có dân là thua!

 

6/ Lư thuyết “tiếng vọng”:

Sợ trách nhiệm hiện nay đang là một vấn nạn. Nhưng nó lại tuân theo đúng lư thuyết tiếng vọng. Trước kia, đứng trước núi ta gọi “xu ơi, xu ơi” th́ vọng lại vẫn là “xu ơi, xu ơi”. Nhưng nay lại không phải vậy. Vọng đi là “Yes Sir” nhưng vọng lại là “Arafat” mà ông ARAFAT đă qua đời rồi.

 

Ví dụ điển h́nh là căi lộn giữa Bộ Trưởng GTVT B́nh và Thứ trưởng thứ nhất Tiến sẽ không bao giờ có hồi kết v́ bản chất đă và đang tuân theo lư thuyết tiếng vọng nói trên. V́ vậy sự vất vả của báo chí trong nước thời gian qua vẫn chỉ là bề nổi, để t́m ra ba bốn cái phần lớn đă là “biết rồi” hoặc “viết sẵn” cho nó đủ trang, cột của báo ngày.

 

7/ Phục vụ nhân dân hay phục vụ cho ai?

Quá nhiều chủ trương, chính sách ban hành nhưng đă không mang lại được kết quả. Văn bản kư tên đóng dấu càng nhiều th́ tính hiệu lực nơi thực thi càng thấp. Ở ta th́ kư tên, đóng dấu, … nó c̣n nặng tính “oai” hơn là tính khả thi. Mong rằng khi mọi cái rơ hơn th́ chắc không cần phải nhiều chỉ thị, quyết định vênh lên, vênh xuống nhiều như vậy!

 

Qua nhiều vụ án kinh tế trước đây và hiện nay, bỏ qua những lời b́nh phẩm của báo ANTG về PMU18, chúng ta ngộ được một điều là cơ quan công quyền của nhà nước đang bảo vệ luật pháp, nhân dân hay phục vụ cho ai? Ai cũng biết sự trừng phạt là công bằng, nghiêm minh (pháp luật đương nhiên phải là như thế), nhưng mà …. đánh hội đồng nó mới sướng v.v.v.

 

Quân hàm thể hiện công việc và trách nhiệm: Rơ ràng cuối năm 2005 vừa qua, chúng ta phong quân hàm tướng quân đội và công an khá nhiều. Phải chăng để minh chứng cho việc này, chúng ta cần phải có nhiều “trận đánh lớn” th́ mới xứng tầm “quân hàm tướng”. Có nhiều Tướng, nhưng số công việc, số quân đang quản vẫn như cấp tá ngày nào th́ đúng việc này chỉ giải quyết khâu oai mà thôi. Không chừng sẽ c̣n nhiều vụ như PMU18 hoặc to hơn nữa sắp phải xuất bản nữa. Điều này đă được cảnh báo từ những vụ án kinh tế từ nhiều năm trở lại đây.

 

8/ Không được găy cờ, theo tư bản được:

Lịch sử của dân tộc Việt Nam là hàng ngàn năm. Và hiện nay, chúng ta đang đối diện với những sự kiện và những con người cụ thể. Chúng ta xác định nền kinh tế vận hàng theo quy luật thị trường, có sự quản lư của nhà nước.

 

Chúng ta cũng đă bỏ ngoài tai những điều cho là phiêu lưu, mạo hiểm. Đó là những tranh luận của nhiều nhà lư luận, tư tưởng, quân sư quạt mo. Nhiều tư tưởng được nhập khẩu từ Trung Hoa, rồi đến từ Mỹ-Anh, từ Nga, từ Pháp, v.v.v. Nói chung hiện đang có 1 món gọi là “rau trộn” để ai cũng thấy có ḿnh, có vị, cứ như phong trào trăm hoa đua nở trước kia. Tất cả đều “mặn, ngọt” để tránh nhau và “húc nhau” để tránh văng ra khỏi con đường đi lên của đất nước.

 

Phải chăng đó chính là con đường “kiên định”, không được “găy cờ” để dẫn đất nước đi lên? Tôi cũng không dám chắc có nhiều nhà tư tưởng, lư luận Việt Nam hiện nay đă đọc hết “Chủ nghĩa Mác - Lê Nin” bằng sách gốc chưa dịch không?

 

Quả thực sự lúng túng giữa lư luận con đường đi lên CNXH ở Việt Nam và hiện thực khách quan sinh động càng ngày càng lớn. Điều này không khéo sẽ dẫn đến những bi kịch và khủng hoảng sâu sắc. Đó là điều người viết muốn nêu để những đảng viên ĐCS Việt Nam phải suy nghĩ, hành động.

 

9/ Từ tập thể lănh đạo, cá nhân phụ trách đến mượn tập thể, mượn lịch sử để tôn vinh cá nhân:

Ai cũng biết một trong những nguyên tắc cơ bản của Đảng là chống chủ nghĩa cá nhân. Trước đây, th́ Đảng giương cao ngọn cờ tập thể lănh đạo, cá nhân phụ trách. Nhưng nay th́ khác. Là mượn tập thể, mượn lịch sử để thể hiện ḿnh, tự cho ḿnh là lỗi lạc với kiến thức uyên bác hơn Khổng Tử, đầu đội trời chân đạp đất hơn Từ Hải, văn thơ và lư tưởng như hoặc hơn hẳn những cố nhân, v.v.

 

Nói chung, hiện nay điều này đă xảy ra nhiều nơi, nhiều chỗ. Vấn đề là những người có tâm hăy ngăn chặn và làm thất bại những suy nghĩ, hành động của những phần tử “lưu manh” tại những nơi đó v́ suy cho cùng, xây dựng đất nước mà dựa vào những thành phần đó th́ chỉ có suy vong, hủ hoá mà thôi.

 

10/ Đến cương lĩnh xây dựng đất nước:

Trong báo cáo chính trị tŕnh đại hội X Đảng CSVN, chúng ta đă né tránh nhiều vấn đề. Sau đó là sự đổ xô của những b́nh luận, phê phán khi có điểm mới là Đảng viên được làm kinh tế. Tất nhiên, báo cáo chính trị vẫn là báo cáo chính trị. Sau đại hội X, sẽ có một số cá nhân và nhóm của các cá nhân này sẽ bị thất thế. Vấn đề này, tôi sẽ tŕnh bày trong một báo cáo khác.

 

11/ Người dân làm ǵ đây:

Dân th́ ngu, quan th́ tham. Người khổ nhất, cuối cùng vẫn là dân. Trăm năm dân vẫn cứ là dân. Mà dân th́ muôn h́nh muôn trạng. Ông Lănh đạo này nghỉ th́ sẽ có ông Lănh đạo khác. Chỉ mong các ông Lănh đạo đưa đất nước Việt Nam tiến xa, tiến chắc và khoẻ mà thôi.

 

Vậy là, chúng ta sẽ bắt đầu tư đâu? Tập 2 của đổi mới sẽ được viết ra sao? Ai sẽ viết nên đây? Bao nhiêu người ái quốc yêu dân đâu rồi?, v.v.v

 

Câu chuyện 1001 con dê sẽ vẫn c̣n. Dê non có, dê cụ, dê nhơ nhỡ có. B́nh thường vẫn “gặm cỏ” nhưng thỉnh thoảng ngứa sừng nên việc húc nhau, gườm nhau, ngáng nhau, kéo nhau … sẽ c̣n rất nhiều, không chừng số làm “lẩu dê” hơi bị đông.

 

Ai sẽ nâng tầm đất nước lên? Sự hy sinh sẽ có nhưng mà hợp quy luật. Đấy là bằng chứng của lịch sử và trường tồn của dân tộc Việt Nam.

 

Chưa biết trong cương lĩnh xây dựng đất nước tới đây có những ǵ, xin chờ hồi sau sẽ rơ.

 

Hà nội, một ngày cuối tháng 3 năm 2006

 

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

 

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục