|
|
DC&PT - Thời Sự 2006
BÀI
TỪ TRONG NƯỚC
Suy nghĩ về WTO
& con đường phát triển của Việt Nam
HAI PHÁN
LTG: Với
người dân tại Hà Nội mấy hôm nay
đều cảm thấy “ta đi trên
đường rực rỡ nắng WTO”, rằng
hội nhập sẽ mang lại những ǵ! Lơ
tơ mơ quá đi mất. Nhiều cái đầu của
người dân làng Ba Đ́nh đang chụm lại bàn
tính mà! Rồi con đường phát triển của
Việt Nam
sẽ ra sao?
Thưa quư vị:
Hôm nay, một ngày sau
khi gia nhập WTO của Việt Nam tại Geneva, tin
tức gia nhập lan truyền đă về đến
Hà Nội và khắp nơi trên đất nước
h́nh chữ “S”. Nhiều cái lo lắng không tên đă
bắt đầu đan xen vào cái thường ngày, v́
những nguyên nhân ǵ đó, hư hư thực
thực, gần mà xa, v.v.v
1.
Cờ hoa rợp trời:
Có lẽ bản
năng dân tộc của lần hội nhập
thứ 3 này trong lịch sử (lời của ông Dương Trung Quốc) đă
lớn nhanh, mạnh. Lịch sử cho thấy lần
hội nhập của dân tộc Việt Nam
ta cũng thật mănh liệt khôn nguôi.
Khẩu hiệu,
cờ hoa bay khắp phố phường, cũng là v́
chuẩn bị cho Hội Nghị Thượng
Đỉnh APEC lần thứ 14 quy tụ các lănh
đạo thế giới đến đây. Các vị
dự APEC chắc không phải là đi du lịch rồi,
vượt cả vạn cây số đến đây,
để họp và đưa ra các quyết sách
thế giới.
Khó khăn đă
bắt đầu. Trên 70% dân số Việt Nam
sống bằng nông nghiệp và gắn với
ruộng đồng. Năng suất thấp so với
việc gia tăng dân số nhanh. Tŕnh độ dân (ở nông thôn) c̣n thấp (thấp lắm)
mặc dù chính quyền loan báo đă “phổ cập hết cấp I” so với
việc bùng nổ thông tin. Chỉ cần một cái “nhắp chuột”, th́ vô
số tỷ đồng, triệu đô la đă chu chuyển
ra/vào Việt Nam,
đi khắp hang cùng ngơ hẻm trên thế giới
rồi! Tuổi thọ và mức sống của
người dân nơi đây sẽ cao hơn? Sẽ có
tỷ lệ nghịch của những ǵ di căn lại của
lớp quần chúng cách mạng ưu tú, cống
hiến cho Đảng, chiến đấu đến
hơi thở cuối cùng, th́ ... nay đă về già,
v.v.v.
2. Nỗi
lo không tên:
Người
đương quyền, họ bắt đầu
hiểu (hoặc lờ mờ hiểu) những vị
thế (đặc quyền, đặc lợi)
rồi mai đây cũng sẽ không c̣n nữa. Không c̣n
con ḅ sữa DNNN nữa, không c̣n bổ nhiệm ai th́
bổ nhiệm và ban phát “văn bản” cho ai th́ ban phát
nữa. Văn hóa vỉa hè quán cóc sẽ thay bằng
Shop café và đường đi lại rộng thênh
thang. Về những điều này, chúng ta phải
tự trách ḿnh trước.
Có một điều
chúng tôi cố t́m để đọc nhưng chưa
thấy, đó là những chậm chạp của
cải cách, thay đổi đối với chính dân
ta. Đáng lẽ việc hội nhập lần này,
chúng ta có quá thừa sự chủ động từ
hàng chục năm nay trước, nhưng v́ như
những đề tài nghiên cứu khoa học, các tác
giả ta quá nặng về tính
cấp thiết của đề tài, nghiên cứu
cơ sở lư luận và cơ sở thực tiễn,
đánh giá thực trạng, v.v. và v.v. nên ta đă
không triển khai sớm được. Cái dư
vị đắng này, sẽ rất êm cứ như ta
đang ngậm bồ ḥn vậy.
3.
Niềm tin và phân cực:
Từ địa
phương, lớp người xung phong đi xây
dựng kinh tế mới XHCN trước đây nay
cũng đă qua tuổi 60, 70. Chắc chất “Đảng”
trong họ chỉ c̣n độ 20 năm nữa v́ theo lẽ
tự nhiên, họ sẽ về “nghỉ” cùng các cụ Mác, Lê Nin. Sau đó th́
sao? Vẫn sẽ là con
trâu đi trước, cái cày theo sau, một năm 2
vụ lúa, 1 vụ màu mà năng suất cả
năm/ruộng chỉ bằng 1/10 của Nhật
Bản!
WTO sẽ là cơn báo
hại đối với họ. Thôi th́, đầu làng, cây
đa-giếng nước-sân đ́nh, trăm năm dân vẫn là
dân mà. Có khác chăng, dân hôm nay đi xe gắn máy
hơi bị tít, bấm c̣i bim-bim, bật ti-vi nhoay nháy, gọi cái
mobile - alố và cập
nhật t́nh h́nh thế giới hàng ngày, từ chỗ
này đánh bom liều chết đến chỗ kia các
nguyên thủ th́ vẫy tay, vỗ vai, ôm hôn mỗi khi
gặp mặt để nói chuyện từ cân “khoai tây”, đến
“thửa” mấy mảnh đất trên mặt trăng
và vũ khí nguyên tử.
4.
Bất cân xứng:
Thông tin một
chiều như trước đây sẽ chấm
dứt. Thay vào đó là hai chiều, ba chiều và
nhiều chiều hơn làm ai cũng nghe rơ. Nhưng ai
sẽ là người đứng ra gánh vác t́m tin và
đưa tin đây? Đó chắc vẫn là báo chí và
thông tấn. Rồi từ mai đây, ta không thể một ḿnh một mâm
được. Chúng ta sẽ có nhiều thông tin,
nhiều món ăn hơn. Nhưng ăn ǵ đây và ăn như thế nào?
Vai tṛ định hướng, hướng dẫn
dự luận của VHTT liệu có nhanh bằng
Internet băng rộng, Wifi? Điện thoại vệ
tinh hay truyền thông đa phương tiện? v.v.v.
5.
Ông chủ và Ô-sin:
Chủ nghĩa Mác – Lê
Nin chỉ ra rằng, hạnh
phúc là đấu tranh. Trước đây, khi nói
đến đấu tranh nhiều người sợ
“tránh đâu”. Đém
đá hội nghị, qua cầu rút ván, thêm thù bớt bạn, …. toàn là
những miếng vơ hiểm. Nay th́ như “cởi trói” (mặc dù thân ḿnh đă
bầm tím, đă lằn như da hổ hết rồi…)
thử hỏi ta sẽ cởi trói hay sẽ “cởi truồng” nhiều
hơn?
Chủ nghĩa
thực dụng sẽ lên ngôi. Những ứng xử
Người - Người, quan niệm sống Cha-Con,
Vợ-Chồng, Ông-Bà, … sẽ thay
đổi. Dựa theo nguyên tắc công bằng, th́
số đông những ai kiếm tiền như rác
sẽ đ̣i hỏi nhiều công bằng và yêu cầu
xă hội có con mắt nh́n đúng về họ. Sẽ
xóa bỏ chế độ cào
bằng, và như vậy là Ô-sin đến 99% hết rồi. Ai ai cũng
là “bên B” hết trừ
vài vị “Siêu VIP” (VVIP)”.
“Đầy
tớ” đâu rồi? Điếu đóm th́ thầy nào,
tớ đấy. Nay vào WTO rồi, đầy tớ
mà lởm khởm th́ sẽ bị “cắt suất cái bang”. Đố đầy tớ c̣n vênh vênh tự đắc
nữa đấy? Hăy chờ xem, mấy thằng
tiểu nhân đắc ư!
6.
Chăm sóc và Yêu nước:
Nhiều quan vẫn
nhận thức rằng, đất nước đă “chu cấp”, nuôi
dưỡng mấy “cu tí”
từ A đến Z rồi mà sao mấy cậu đấy vẫn
không khoái nhỉ. Xin
thưa, cái chu cấp, cái thỏa măn trong cái khốn
khó, nghèo kiết xác, cái đói thối mồm của
chúng ta như vậy, mà c̣n nói là tự hào, là chăm sóc
được sao? Nhiều Vị tai to mặt lớn
vẫn nghĩ là “cứ
cho”, “cứ bơm” thật
lực cho mấy “cu tí”
nào là phúc lợi, nào là bao cấp dù chỉ …. bằng móng
tay (so với nhiều nước có dầu
hỏa vẫn làm) th́ muốn bảo sao “cu tí” cũng phải nghe
thôi, đừng có nhiều lời nữa. Hoan hô cho
Lănh đạo ta vẫn c̣n lối tư duy này!
Ngược lịch
sử một tẹo. Có lẽ phải đến trên
90% các anh lănh đạo hiện nay cũng từ thoát
li nông thôn nghèo khổ mà ra. Khi trở về làng, th́ các
anh đúng là “vinh quy bái
tổ”. Thế những người Việt ở
nước ngoài th́ sao? Họ cũng yêu nước đấy chứ, nhưng yêu
và sống theo kiểu của họ. Nên chăng, chúng
ta nên mở rộng khái niệm yêu nước là sự tự thoát li hoàn
cảnh khốn khó, nhân rộng cộng đồng
người Việt nhiều hơn. Người
Việt đông hơn cũng có nghĩa là chăm sóc
cho được nhiều người Việt
hơn. Đương nhiên yêu nước như
thế th́ phải tự hào và v́ ḍng máu Việt vẫn
chảy trong họ.
7.
Tập mờ và ma trận:
Có lẽ tập mờ
sẽ dần bị thay bằng các cách giải toán
lô-gích hơn. Không phải ta cứ nói th́ dân cứ
phải “bái khấp” mới
xong. Làm ǵ có chuyện quên vali có cái phong b́ “đôi triệu” mà
một Phó VPCP phải từ chức? Rồi nhiều
cái quên, cái lư sự cùn, căi chày căi cối (lời Bao Công) mà ai ai
cũng nghe thấy thật là khôi hài.
Nhưng ma trận
sẽ rất nhiều. Thời xưa trên chiến
trường khi lâm vào trận đồ bát quái, vào “cửa tử” th́ ra “cửa sinh”. Nay th́ vào
cửa tử, th́ chỉ có ra “lục bản mộc, nhị lạng đanh”
mà thôi! Thời thế đă đổi rồi. Từ “khôn th́ sống, dại th́ chết”
cho đến “khôn
chết, dại chế, chỉ biết th́ sống”.
Nay th́ “khôn chết,
dại chết, biết … cũng chết, mà ch́ có
‘giả chết’ th́ sống!?! Chúng ta sẽ gặp
thách đố rất nhiều, nhưng liệu
điều này có phải là tự dẫm vào chân nhau và
chết không? Thật khó mà dự đoán trước
được.
8.
Con đường phát triển:
Nước ta sẽ
phải giàu hơn, to đẹp hơn, uy tín hơn. Đó
là khát khao từ bao đời nay của dân tộc ta. Ai
cũng kêu gọi đoàn kết, nhưng khẩu
hiệu th́ dễ kêu hơn là triển khai nó. Chúng ta
sẽ đoàn kết hơn trong cuộc hội
nhập này?
9.
Cuộc chơi lớn:
Lịch sử chỉ
ra sự tích lũy của cải sẽ đem
đến sự đánh chiếm, khai hoang, đầu
tư và sinh lợi. Chúng ta đă từng dự đoán
CNTB đang “giăy chết”
mà quên đi, hoạt động kinh tế nó như
cơ thể sống, đang tự hoàn thiện và
khắc phục khiếm khuyết của nó. Không
những CNTB không giăy chết, mà nó c̣n là tiền
đồn cho nền kinh tế thế giới với
cái mác “kinh tế thị
trường”.
Cuộc cách mạng
thông tin đă cho ta diện mạo mới. Chúng ta yêu
nhiều hơn, giao lưu nhiều hơn, xong không có
nghĩa là “vớ đâu
là nhà, ngă đâu là giường được”. Sảnh
nhà ra thất nghiệp (lời
các cụ dạy con cháu chưa bao giờ sai). Nhưng
ở thương trường thế giới, sơ sẩy là phá sản, là
nhảy lầu của nhiều số phận ngay. Cuộc
chơi lớn đă bắt đầu!
10.
Lợi thế và văn hóa:
Lư luận của kinh
tế học cổ điển về lợi thế
so sánh sẽ vẫn c̣n. Đặc biệt, lợi
thế tuyệt đối về tài nguyên, địa
lư, địa chính trị, v.v.v sẽ vẫn c̣n, và nay
là điều kiện rất quan trọng. Nó sẽ
hướng chúng ta đến tăng cường
sự khám phá và hiểu biết sâu rộng.
Văn hóa là sợi dây
liên kết cộng đồng lớn, nhỏ làm cho
chúng thật gần gũi, xẻ chia. Th́ toàn cầu
hóa sẽ thổi bạt những liên kết yếu,
dễ nhiễm bệnh. Những gạo tám thơm “Hải
Hậu” có lẽ sẽ bị thay thế bằng gạo
“Thái”. Thịt gà ta sẽ thay thế bởi gà rán “KFC”,
nước lọc được thay bằng
nước khoáng La Vie, v.v.v. Năng suất lao
động đă đang và sẽ quyết
định. Chúng ta sẽ phải sống có văn hóa,
có bản sắc Việt để có được
tâm hồn Việt. Chúng ta sẽ làm được? Chúng
tôi nghe thấy điều này quen quen nhưng mà chưa
thấy ai hành động mấy? Kết hợp
giữa lợi thế so sánh và văn hóa, sẽ là kim cương trong toàn
cầu hóa, hội nhập WTO này.
11. Chatting
và kiến thức:
Nhớ khi cuộc hôn
nhân giữa Việt Nam
phong kiến và đế quốc Pháp thuộc
địa như cuộc “cưỡng duyên”, “ép duyên”
giữa cô gái Việt ngây
thơ trong sáng và chàng lính lê dương từng trải sung măn. Nay
sẽ hơn thế nhiều. Sẽ có hàng sư đoàn
lính đặc nhiệm đến. Các lực
lượng phản ứng nhanh toàn cỡ như Tom
Cruise (Nhiệm vụ bất khả thi), James Bond
(Điệp viên 007), v.v. gồm nhiều mầu da và
quốc tịch. Vâng, cô gái Việt sẽ cất cao bài
hát Việt khi mà quá ít người hiểu và nghe
được cô hát hay ḥ những ǵ? (v́
cách mạng mỳ ăn liền và sản xuất theo
đơn đặt hàng đă đến rồi). Chúng
ta lại bị động nữa chăng?
Hiện nay, khoảng
trống về kiến thức phổ thông cho học
sinh các cấp học là rất lớn, đến
mức báo động toàn quốc. Nhưng lại
đang được ông Bộ Trưởng giáo
dục đưa khẩu hiệu chống học hành,
thi cử “h́nh thức”.
Thoạt nghe xong câu chuyện chống và phương án chống, nhiều hội đồng
thẩm định xác nhận “siêu h́nh thức”. Thật là quá khó để
t́m ai, cử ai ra làm “Mơ”
trong việc này đây? Hay, thôi th́ giao hết cho Phi Chính
Phủ (NGOs)? Không biết đó là sự vô tâm, vô t́nh
hay vô trách nhiệm nữa?
12. Ngày
mai sẽ phải tốt hơn:
Lịch sử dân
tộc Việt Nam
luôn dễ tiếp nhận cái mới và luôn vận
dụng sáng tạo trong hoàn cảnh của chính ḿnh. Tất
nhiên, hăng tiết
vịt quá sẽ làm mất thể diện. Nhưng
mà không thấy tiếng nói nào về cái đói, cái nghèo,
cái hèn cũng như cái hẫng hụt? Phương
cách hiện nay như nước đến đâu
bắc cầu đến đấy, nâng nhà th́
nước chảy trên đường, c̣n nâng
đường th́ nước vô nhà hay là do thờ
ơ (vô t́nh hữu ư) thiếu sự chuẩn bị
từ trước nên WTO sẽ là thuốc cực đắng với Việt
Nam nhiều hơn là miếng
thịt ba chỉ mà mấy anh khoai tây, khoai lang để lại cho?!?
Nói đến tư
bản là nói đến mục đích và hành
động không bao
giờ sai lầm. Cấp
cho anh mấy cái giấy chứng nhận để anh
thêm chút hư danh, cho nó oai.
Tư bản nô dịch anh bởi bản chất thực dân của nó. Tư
bản cần ta phải sài sang, mua chịu nhiều
để ngửa tay đi vay, phát hành trái phiếu
quốc tế. Sẽ có
vài điều tốt để anh hiểu là nhà tư
bản - nhà đầu tư cực tốt. Nhưng
mà nó sẽ đè ḿnh ra, chơi ngấu nghiến mà ḿnh
vẫn thấy vừa
rát, vừa thích. Kể cũng lạ. Những công
nhân áo xanh sẽ được thay bằng áo trắng
trên những băng chuyền với điều
khiển CNC. Rồi liềm cắt lúa sẽ được
thay bằng máy gặt đập liên hợp (có lẽ dàn máy sẽ
vẫn phải đắp chiếu v́ ruộng c̣n quá
manh múm, nhiều người không muốn cho máy băng
qua nhà ḿnh???). Những bức thư t́nh viết
bằng tay nghuệch ngoạc trước đây
sẽ được thay bằng thư in vi-tính
khổ A4 sắc nét.
Về nguyên tắc
quảng đại quần chúng sẽ được
lợi từ hội nhập kinh tế quốc
tế. Nhưng dư âm “sung
sướng” vào WTO, sẽ c̣n được bao lâu.
Giọt nước mắt của “đêm gia nhập” sẽ thay bằng
những đôi mắt
thẫn thờ, thâm quầng (như bị thiếu ngủ và bị móc
tiền), rằng không hiểu cái ǵ đă xảy ra
với ḿnh chỉ v́ đă lỡ, lờ mờ giao
dịch ǵ đó và đă chót click mouse.
Nhiều bộ phim
thời hội nhập sẽ tŕnh chiếu với
nhiều cảnh quay đa quốc gia. Sẽ có rất
nhiều cảnh nhân vật chính, phụ tâm sự bên
bờ suối (à quên, bên bờ sông sặc mùi xú uế
) v́ lỡ quên không tuân thủ WTO, nên nhiều “của quư” đă bị
ném xuống sông không thương tiếc như Đầu Gà, Má Lợn và
Đuôi Voi,…kể cả Óc Khỉ nữa, v.v.v.
Giữa đời và
phim ảnh, lưu manh đă trở nên rất “Hot”, rất “Computer” hơn (à quên là vi
tính).
3.00 AM giờ sáng,
một ngày sau khi Việt Nam
gia nhập WTO
Hà Nội, trời
đă chuyển lạnh từ Thu sang Đông
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|