|
DC&PT - Thời
Sự 2006
BÀI TỪ TRONG NỨƠC
Đ̀NH CÔNG LÀ TIỀN ĐỀ LÀM THAY
ĐỔI HỆ THỐNG
CHÍNH TRỊ-XĂ HỘI VIỆT NAM ?
NGUYỄN
HẢI SƠN
Cuộc đời con người gắn
liền với công việc, do vậy không có công ăn
việc làm là một cảnh khốn nạn của
đời người và là tiền đề cho
những bất ổn xă hội. Nhưng có một
nghịch lư vào một thời điểm nào đó,
người công nhân không muốn làm việc để
đ̣i lại quyền lợi cho ḿnh, đó là đ́nh
công.
Ai đi làm cũng mong kiếm được
đồng tiền để nuôi sống bản thân,
giúp đỡ gia đ́nh và một ít để dành khi
ốm đau hoạn nạn. Đồng lương
càng cao so với mặt bằng chung th́ người lao
động càng vui vẻ với công việc của
ḿnh, c̣n ngược lại đồng lương eo
hẹp th́ người lao động chuyển đi
nơi khác hoặc suy tính lại sức lao động
của ḿnh. Khi người công nhân biết
được đồng lương của ḿnh
đang bị xén bớt th́ họ sẽ t́m cách phản
ứng lại. Sự tranh chấp giữa chủ và
thợ xảy ra. Cuộc sống càng khó khăn, công
việc càng khan hiếm th́ sự tranh chấp càng
căng thẳng. Phản ứng của người
công nhân có thể là tích cực hoặc tiêu cực.
Lịch sử đă từng có chuyện công nhân
đập phá máy móc v́ cho rằng máy móc bóc lột
sức lao động và là nguyên nhân làm cho họ
thất nghiệp. Phản ứng tiêu cực của
giai cấp công nhân có thể là thảm họa cho ông
chủ và cho cả nền kinh tế.
Sự phẫn nộ của hàng vạn công nhân
là cơn sóng thần đập vào nền kinh tế
vốn đă ốm yếu như Việt Nam.
Anh chị em công nhân là những người ra
đi từ những vùng quê nghèo khó của miền
Bắc, miền Trung, miền Tây. Những nơi này
trước kia là căn cứ cách mạng, họ ra
đi từ một vùng đất mà nhiều thế
hệ cha ông đă hy sinh để giành độc
lập. Họ mang trong người ḍng máu
ngang tàng của những bậc anh hùng. Trước
đây nghe theo lời tuyên truyền của Cộng
Sản (CS), cha ông của họ đă không tiếc tài
sản, xương máu để đóng góp, hy sinh cho
đến ngày thắng lợi. Nhưng không bao lâu sau
sự tức giận đă bùng lên, bởi v́ ḷng yêu
nước của họ đă bị phản bội.
Ḥa b́nh lập lại, tưởng rằng có thể
sống hạnh phúc trên mảnh đất quê
hương, không ngờ các thế hệ con cháu
phải lang thang đến tận phương Nam
để t́m việc.
Đồng tiền ở quê khó kiếm, làm
ruộng một nắng hai sương đến mùa
mới gặt hái mới thu hoạch hoa màu, c̣n tiền
bạc th́ ngày nào cũng phải chi. Tiền ma chay giỗ
chạp, rồi c̣n phải tiền công trái, an ninh
quốc pḥng, đền ơn đáp nghĩa… Hồi
c̣n bao cấp ai cũng nghèo giống nhau nên không có ǵ
xấu hổ, c̣n bây giờ người ta so đo,
đố kỵ nhau dữ lắm. Nhà hàng xóm có con
Đờ-rim Tầu (Dream Trung quốc) th́ nhà ḿnh
cũng phải có, nhà thằng em đúc một tấm
th́ thằng anh phải làm cao hơn. Người ta nh́n
nhau để sống, để ganh ghét hơn thua.
Mật ít ruồi nhiều, chính sách dành cho
người có công, thương binh liệt sĩ không
phải bao giờ cũng sẵn. Tài nguyên quốc gia
th́ ít nhưng những hy sinh đóng góp cho cách mạng
th́ quá lớn, do đó khó có chuyện phân chia công
bằng. Người có tiền đút lót th́
được công nhận thương binh, liệt
sĩ; c̣n những ai không có tiền, không thân thế th́
cha ḿnh là liệt sĩ cũng không được
ǵ. Biết vậy thôi th́
cứ vô Nam kiếm ăn cho rồi.
Những con người sống ở vùng quê
vốn chịu đựng, chân chất như hạt
lúa, củ khoai. Xa làng xóm gia đ́nh là cả một
nỗi nhớ, thế mà có những cô công nhân 4, 5
năm chưa một lần về quê ăn Tết.
Sự chịu đựng đă biến trái tim họ
khô cằn. Hoàn cảnh đă làm cho con người ta ĺ
lợm và cương quyết hơn. Một tuần
làm việc 7 ngày, một ngày làm việc từ 7 giờ
sáng cho đến 8 giờ tối. Ngày nào không tăng
ca là một ngày nhàn hạ. Họ làm việc như
một cái máy nên khi được nghỉ một ngày
là lăn ra ngủ. Có nhiều phóng sự viết
về công nhân: Những công nhân không thấy ánh mặt
trời, bởi v́ họ đi làm lúc mặt trời
chưa mọc và họ trở về khi phố đă
lên đèn. Phương tiện giải trí là chiếc
Ti-Vi, với những chương tŕnh nhạt phèo. Sách
vở báo chí không có, một tờ báo 2 ngàn, thôi
để thêm tiền đi chợ. Nếu ai đă
từng sống trong t́nh cảnh của anh chị em
công nhân sẽ thấy được sự chịu
đựng và chi li của họ.
Đoàn Thanh niên CS là cánh tay phải, đội
hậu bị của đảng. Đoàn muốn phát
triển đoàn viên trong anh chị em công nhân nhưng
hầu như chẳng quyến rũ được
ai. Một sân chơi cho anh chị em công nhân không có,
vừa rồi công ty Nike tặng cho công nhân ở khu
công nghiệp Đồng Nai mấy cái sân bóng đá
mi-ni trồng bằng cỏ nhân tạo. Không biết
anh chị em có dùng cho việc giải trí, luyện
tập thể thao không?
Thực tế đồng lương của
người lao động VN quá thấp, mỗi tháng
chỉ nhận vài trăm ngàn nhưng phải chi phí
nhiều thứ: tiền thuê nhà, tiền ăn,
tiền may sắm… c̣n tiền gửi về quê giúp
đỡ cha mẹ già nuôi em ăn học. Với hàng
trăm thứ lo toan họ phải sống thắt
lưng buộc bụng. Khi lạm phát xảy ra,
đời sống của những người có
đồng lương thấp càng thêm khó khăn
hơn; như vậy đ̣i tăng lương là
điều hợp lư. Nhưng với cơ chế
đảng lănh đạo tuyệt đối như
hiện nay th́ công đ̣an không phải là người
đại diện cho công nhân mà là để bảo
vệ quyền lợi của đảng. Những
kiến nghị, yêu cầu của công nhân không
được giải quyết; do vậy đ́nh công
là biện pháp cuối cùng để đ̣i lại
quyền lợi cho ḿnh.
Nhà đầu tư là những người
đến từ Nhật bản, Hàn quốc, Đài
loan… những con người mà cách đây 40 năm đi
góp nhặt từng đồng. Họ giàu lên nhờ
con đường tư bản mà quốc gia họ
đă chọn lựa. Đất nước của
họ trở thành cọp, thành rồng trong những
năm tháng mà CSVN xúi giục dân chúng đánh thắng
“tên đế quốc đầu sỏ và hung hăn
nhất thời đại”. Tinh hoa của nhân loại,
lương tâm của thời đại để làm
chi trong khi dân Việt cứ măi đi làm thuê, làm
mướn? Trong chiến tranh
lạnh, khi hai bên đều đổ tất cả
nhân tài, vật lực để hù dọa nhau th́ dân
tộc VN tự biến thành cuộc chiến tranh nóng.
Sau một thời gian hả hê với “chiến thắng
vang dội địa cầu”, VN trở thành quốc
gia nghèo nàn, lạc hậu với biết bao
thương tích. Sức lao động ở VN rẻ
như bèo; bác sĩ, kỹ sư ra trường
mỗi tháng c̣n nhận vài trăm ngàn, huống ǵ
những người không được học hành
đến nơi đến chốn.
Khi đồng lương không đủ chi tiêu
th́ công nhân đ̣i tăng lương, nhưng
đề nghị này không dễ dàng được
chấp nhận. Những bất hợp lư trong lao
động càng kéo dài th́ tranh chấp âm ỉ giữa
chủ và thợ càng tăng lên. Kêu công đ̣an cũng
không thấy chuyển biến, các cơ quan hữu quan
xuống kiểm tra, đề nghị với ông
chủ thế này thế khác nhưng rồi đâu
cũng vào đấy. Cuối cùng
anh chị em công nhân tự phát đ́nh công, như
vậy người công nhân đă có một vũ khí
đấu tranh để đ̣i lại quyền
lợi cho ḿnh. Không ai dạy công nhân đ́nh công cả,
họ đă t́m thấy một công cụ trên con
đường mưu cầu tốt đẹp cho
cuộc sống của ḿnh.
Sau khi đ́nh công xảy ra, mấy ông chính
quyền, sở thương binh-lao động-xă
hội, quản lư khu công nghiệp ngồi với nhau
để phán quyết rằng: Tất cả những
cuộc đ́nh công đều sai pháp luật. Xin
đừng nhắc đến pháp luật ở VN,
bởi v́ làm đúng lụât th́ người dân
chẳng bao giờ có được cái quyền
của ḿnh. Ví dụ như cái hộ khẩu
để chứng nhận quyền cư trú th́
đến nay nhiều người vẫn không có.
Hiến pháp đă quy định quyền cư trú
của công dân nhưng luật pháp lại cản
trở quyền cư trú bằng đủ các nghị
định! Ai muốn có th́ phải “chạy”. Điều 12 của Tuyên ngôn
Quốc tế về quyền dân sự và chính trị
của LHQ nói rành rành là, mỗi người sinh ra
đều có quyền cư trú, nhưng thực tế
qua những năm cai trị của CS nhiều công dân
VN không có cái quyền này. Họ gặp rất nhiều
khó khăn trong các giao dịch pháp lư và dân sự.
Bất cứ chính quyền nào không cho công dân của
ḿnh một quyền cư trú là vi phạm hiến pháp
và vi phạm quyền con người.
Với chính sách vắt kiệt sức lao động
và với một môi trường lao động
tồi tệ như hiện nay, chẳng bao lâu
nữa, VN sẽ mất nguồn lao động có
tiếng là cần cù và thông minh. Do an toàn lao động
bị bỏ lơ nên tai nạn thường xảy
ra làm tốn kém tiền bạc, thời giờ,
thậm chí làm mất khả năng lao động của
công nhân. T́nh trạng thừa thầy thiếu thợ
đang diễn ra gay gắt. V́ đời sống lam
lũ nên không một ai muốn ḿnh là công nhân cả.
Nhiều thanh niên kiếm cho được cái bằng
đại học để vào đời, v́ thế
chuyện mua bằng bán cấp như là một vấn
nạn. Chỉ cần một cái bằng đại
học là có cơ hội thóat ra khỏi kiếp
thợ. Người thành phố khá giả không
muốn con ḿnh trở thành công nhân, lương một
tháng không đủ cho các cô cậu quư tử chơi
một đêm. Bất công xă hội đang hoành hành v́
chính sách xă hội không quan tâm đến người lao
động. Khẩu hiệu “lao động là vinh
quang” của thời bao cấp không c̣n chỗ trong ư
nghĩ của người công nhân là làm thế nào
để kiếm đủ tiền sinh sống.
Trong kinh tế học lao động
người ta thường dùng đến cụm
từ tái tạo sức lao động. Nghĩa là
phải ăn uống, nghỉ ngơi, lao động
như thế nào để ngày mai có thể làm việc
tốt hơn, năng suất cao hơn. Sau mấy
chục năm bị CS cai trị, sức lao động
người VN ngày càng què quặt, mệt mỏi.
Cả năm 2005, VN chỉ có một bằng sáng
chế đăng kư với thế giới và t́nh h́nh
mất sức lao động ngày càng tăng. Sức
lao động cũng là tài nguyên quốc gia. Rừng
đă trụi, biển đă cạn và con người
ngày càng khô đét. Một dân tộc như thế không
sớm th́ muộn sẽ là nô lệ cho ngoại bang.
Những ông chủ từ nước Rồng,
nước Cọp đến các khu công nghiệp
đầu tư. Chính quyền địa phương
chỉ việc lấy đất của nông dân xây
dựng thành khu công nghiệp, khu chế xuất
để chào mời. Nhà tư bản khai thác sức
lao động theo những biến động của
thị trường; c̣n đảng vẫn
định hướng XHCN, nghĩa là ḥan ṭan không có
chuyện bóc lột, bóc da ǵ ở đây cả. Nhà
tư bản tin rằng trong một thể chế
độc tài như VN, người công nhân chẳng
thể nào chống lại những qui định,
luật lệ do nhà nước ban hành. Nhưng
thực tế không phải vậy, từ đầu
năm 1995 đến nay, trên cả nước đă
có 978 cuộc đ́nh công của anh chị em công nhân,
trong đó doanh nghiệp FDI chiếm 64,3% số vụ.
Hầu hết các cuộc đ́nh công đều không có
công đ̣an lănh đạo và đúng theo tŕnh tự
của Luật Lao động (nguồn của
Tổng Liên đ̣an Lao động VN).
Các ông chủ tư bản cân nhắc tối
đa lợi ích của ḿnh. Để kêu gọi
đầu tư nhiều địa phương
phải hạ giá thuê đất xuống bằng không,
điều này đă vô t́nh phá hoại chính sách đầu
tư chung của chính phủ, làm ngân sách địa
phương giảm sút và bệnh thành tích có cơ
hội sinh sôi nẩy nở. Nếu không có đầu
tư nước ngoài và ngoại hối không biết
chính phủ VN sẽ giải quyết nạn thất
nghiệp như thế nào?
Đ́nh công và thất nghiệp đều là không
đi làm, chỉ khác nhau ở chỗ: thất
nghiệp là người lao động mất công
ăn việc làm, c̣n đ́nh công là người lao
động chủ động nghỉ việc
để đ̣i yêu sách. Đ́nh công và thất
nghiệp đều gây nên những xáo trộn xă
hội nhưng đ́nh công sẽ mang lại một khí
thế mới cho nền kinh tế, đ́nh công sẽ
mặc cả lại quyền lợi giữa chủ
và thợ. Khi kinh tế tăng trưởng nhưng
giai cấp công nhân không được hưởng
lợi từ sự tăng trưởng đó th́
đ́nh công sẽ xăy ra.
Giai đoạn sa sút kinh tế sẽ làm tăng
thất nghiệp và để lại nhiều hệ
lụy. Thất nghiệp có làm giảm đ́nh công
không? Những ai đă từng sống trong thời kinh
tế bao cấp sẽ hiểu được giá
trị việc làm, tất cả người lao
động đều phải vào các xí nghiệp
quốc doanh hoặc hợp tác xă; v́ không có kinh tế
tư nhân nên người lao động khó kiếm
được việc làm. Thời đói khổ
nhưng làm ǵ có chuyện đ́nh công; một phần
nữa là do sợ hăi, đảng sẽ chụp mũ
những người muốn đ́nh công là phá họai
chính sách kinh tế XHCN.
Hiệu ứng đ́nh công? Đ́nh công có tính lây
lan, bởi v́ anh chị em sống trong cùng một khu
làm việc, hơn nữa họ có quan hệ thôn làng
nơi đă cất bước ra đi. Thông tin
được truyền miệng c̣n nhanh hơn cả
truyền h́nh. Tâm lư của con người VN là thấy
“người khác ăn khoai ḿnh cũng vác mai đi
đào”, cho nên thấy công nhân đ́nh công đ̣i tăng
lương và đ̣i được th́ ḿnh cũng làm
theo.
Không chỉ công nhân làm trong các doanh nghiệp FDI
đấu tranh đ̣i tăng lương mà công nhân làm
việc trong các doanh nghiệp tư nhân và doanh
nghiệp nhà nước cũng đ̣i tăng
lương. Không thể có chuyện trong cùng một khu
công nghiệp, trong cùng một khu nhà trọ, cùng một
công việc nhưng lương của công nhân làm cho
tư nhân thấp hơn 2,4 lần so với công nhân làm
việc cho FDI. Để giải quyết sự
bất công này chính phủ phải quy định
một mức lương tối thiểu chung cho
tất cả thành phần kinh tế.
Đối với các doanh nghiệp quốc doanh
th́ việc tăng lương quá dễ dàng, bởi v́
VN vẫn c̣n là một nền kinh tế bao cấp.
Mọi công nhân viên chức trong bộ máy nhà
nước đều được ưu đăi
về chính sách và lương bổng. C̣n các doanh
nghiệp tư nhân th́ đủ các “ngón nghề” để
làm cho đồng lương tối thiểu ở
mức thấp nhất. Căn cứ vào đồng
lương tối thiểu để đóng bảo
hiểm xă hội và các chế độ khác cho
người lao động, do vậy các ông chủ
tư nhân không muốn tăng lương cơ bản
nên xé nhỏ nó ra để tính theo các chi phí khác như
tiền phụ cấp, tiền chuyên cần, t́ên
tăng năng suất… Ông chủ tính th́ công nhân
cũng tính, một đại diện công nhân đă
phát biểu: “Nếu yêu cầu của chúng tôi không
được giải quyết th́ chúng tôi vẫn vào
làm, nhưng tới đợt cao điểm giao hàng,
chúng tôi tự ư nghỉ việc 4 ngày rồi đi làm
lại. Để xem lúc đó công ty có thỏa
thuận lại không? Công ty không thể đuổi
việc v́ theo luật quy định tự ư bỏ
việc 5 ngày mới bị xử lư”. Chiến
thuật đấu tranh kiểu này đă đưa
công ty vào thế thụ động. Nếu ông chủ
và công nhân không thỏa hiệp được th́
quyền lợi công ty sẽ thua thiệt hơn là công
nhân.
Nếu như tăng lương tối
thiểu cho tất cả các doanh nghiệp không phân
biệt chủ sở hữu, th́ chưa chắc
sẽ chấm dứt các vụ đ́nh công. Bởi v́
ng̣ai lương ra, anh chị em công nhân c̣n đ̣i
giảm giờ làm, đ̣i không được tăng
ca quá mức, đ̣i công khai đơn giá gia công, đ̣i
được nghỉ có lương khi ốm đau
bệnh tật…
Có những câu hỏi về t́nh h́nh tăng
lương tối thiểu hiện nay, nếu trả
lời được chúng ta có thể bảo
đảm lợi ích của người công nhân nhưng
vẫn kêu gọi được đầu tư
nước ngoài:
·
Tăng lương tối
thiểu có làm giảm FDI không? Điều này chưa có
nghiên cứu rơ ràng. Những nhà đầu tư
nước ng̣ai đến VN làm ăn đâu chỉ
cần giá công nhân rẻ mà c̣n những yếu tố
khác như: hệ thống chính trị ổn định,
quyền lợi của họ được bảo
vệ, hệ thống pháp lư công khai và minh bạch.
Việc tăng lương tối thiểu chẳng
thấm vào đâu so với tham nhũng và thất thóat
do hệ thống chính trị thối nát gây ra.
·
Tăng lương tối
thiểu có làm tăng thất nghiệp không? Tăng
lương tối thiểu giúp cho ông chủ t́m
kiếm được những công nhân có tay nghề
cao, những người có tay nghề thấp sẽ
chấp nhận một mức lương thấp
hơn hoặc là chuyển đổi nghề
nghiệp. Một nền kinh tế thị
trường đầy đủ sẽ tạo ra
nhiều công ăn việc làm, và giúp cho người lao
động t́m được một công việc phù hợp
sở trường và năng lực của ḿnh.
·
Lương tối
thiểu và tăng trưởng kinh tế? Chắc
chắn lương tối thiểu tăng sẽ làm
tăng trưởng kinh tế. Nhưng ngược
lại kinh tế tăng mà lương tối
thiểu không tăng th́ đời sống
người công nhân khốn đốn. Thực tế
là hơn 10 năm qua, GDP của VN tăng gấp
đôi nhưng lương tối thiểu của công
nhân không tăng. Nếu mọi người đều
được hưởng lợi ích từ sự tăng
trưởng th́ đ́nh công không xảy ra. Đ́nh công
chỉ xảy ra khi t́nh trạng lao động không
được cải thiện, mọi kiến
nghị không được giải quyết trong
một thời gian dài, người công nhân cảm
thấy bị đối xử bất công và không
được thụ hưởng các chính sách lao
động khác.
Mặt bằng dân trí tăng làm người công
nhân nhận thức được rằng họ
đang bị đối xử bất công. Mức
lương tăng làm đời sống của
tầng lớp công nhân tăng và tŕnh độ dân trí
tăng. Một chính quyền quan liêu không thể
quản lư đám dân chúng có tŕnh độ dân trí cao.
Đảng cũng la lên rằng: bất công xă hội
đang gia tăng, hố ngăn cách giàu nghèo càng mở
rộng, sự chênh lệch giữa các vùng miền ngày
càng xa… Đây là hậu quả của chính sách cai
trị của CS.
Các cuộc đ́nh công tự phát của anh
chị em công nhân cho thấy: nhóm lợi ích tự phát
đă h́nh thành và những nhóm này đ̣i quyền lợi
theo cách của ḿnh. Giai cấp công nhân là nhóm lợi ích
lớn nhất trong những nước công nghiệp,
nhóm này đối kháng với lợi ích của ông
chủ và được thụ hưởng những
chính sách xă hội của chính phủ. Một chính phủ
khôn ngoan sẽ không coi thường nhóm lợi ích
tập trung đến hàng triệu người.
Đ́nh công có phải v́ công nhân bị cô lập không?
Theo lư thuyết đ́nh công, những nhóm lao động
nào càng tách biệt khỏi đời sống xă
hội, càng bị bóc lột nhiều th́ khả
năng đ́nh công cao hơn. Lư thuyết này có vẻ
mâu thuẩn với quy luật phát triển, bởi v́
những con người ở tầng lớp cùng
đinh của xă hội th́ ít có khả năng
đấu tranh đ̣i quyền lợi cho ḿnh.
Khi xung đột quyền lợi giữa hai bên
th́ vai tṛ của thương lượng và mặc
cả là quan trọng. Nhưng tệ một nỗi là
không có sự thương lượng giữa nhà
độc tài và dân chúng, cũng như không có sự
mặc cả giữa chính quyền và người dân
bị giải tỏa. Biện pháp của chính
quyền là cưỡng chế, v́ vậy người
dân luôn bị thiệt tḥi. Nếu không có đ́nh công th́
quyền lợi của công nhân vẫn cứ thua
thiệt. Đ́nh công đă phá vỡ mô h́nh kinh tế
thị trường định hướng XHCN và làm
biến dạng bộ mặt chính trị-xă hội VN!
Nếu cách đây 10 năm những cuộc
biểu t́nh của nông dân Thái B́nh, Hà Tây làm cho chính
quyền rối trí, th́ hôm nay hàng trăm ngàn công nhân
đ́nh công làm cho chính quyền ở thế bị
động hơn. Hà Nội không dự đoán
đựơc t́nh h́nh đ́nh công. Họ chỉ có
cảnh sát cơ động chống biểu t́nh
bạo động, chứ không có biện pháp chống
đ́nh công. Đ́nh công là đấu tranh bất bạo
động nhưng đạt được hiệu
quả; thực tế là từ trước
đến nay, chưa có cuộc đ́nh công nào mà ông
chủ không chịu nhượng bộ công nhân. Chính
quyền đặt câu hỏi là có lực lượng
chính trị nào đứng sau những cuộc đ́nh
công không? Ai đă giật dây chuyện đ́nh công?
Sự phát triển của CNCS gắn liền
với giai cấp công nhân, h́nh ảnh người công
nhân được khai thác triệt để
để phục vụ chính sách tuyên truyền của
đảng. H́nh ảnh bác Tôn giác ngộ cách mạng
đă động viên cả một thế hệ
chống Pháp, h́nh ảnh người công nhân
điện Nguyễn Văn Trổi được
đánh bóng để thúc giục một thế hệ
thanh niên chống Mỹ. Giai cấp công nhân mà Mác cho là
được giáo dục tốt để
đấu tranh với tư bản bóc lột đă
trở thành lực lượng chống thực dân,
đế quốc. CSVN đă khéo léo lợi dụng các
lực lượng để đấu tranh cho
quyền lợi của ḿnh.
Sức lao động, dù tinh hay thô cũng là hàng
hóa cho nên tuân theo quy luật cung cầu. Hàng hóa sẽ
chảy đến những nơi có nhu cầu cao và
được giá. Trong một nền kinh tế
mở, nguồn lao động có khả năng
dịch chuyển. Sau Tết Bính Tuất, các khu công
nghiệp ở Sài G̣n và vùng Đông Nam bộ gặp khó
khăn về nhân lực v́ anh chị em công nhân không vào
làm việc nữa. Họ ở lại địa
phương để làm việc trong những khu công
nghịêp vừa mới mở, mặc dù đồng
lương ít hơn nhưng chi tiêu sinh họat cũng
rẻ hơn và được sống gần gũi
gia đ́nh.
Coi thường nhận thức và nhu
cầu thiết thân của người công nhân là ḥan
ṭan trái ngược với quan điểm của kinh
tế học hiện đại. Người công nhân
góp sức lao động để làm ra của
cải cho xă hội. Họ đă làm cho ông chủ giàu
có hơn, họ đă làm tăng GDP cho đất
nước, họ đă làm cho thế giới sung túc
hơn nhưng tại sao những yêu cầu và
quyền lợi của họ lại không
được đáp ứng? Chỉ có những ông
chủ không có quan điểm nhân bản, chỉ có
những nhà đầu tư có tầm nh́n hạn
hẹp mới vắt kiệt sức của
người lao động mà thôi. Sức lao
động là tài sản quốc gia, v́ vậy cần
phải được vun đắp bồi
dưỡng. Điều ǵ sẽ xảy ra khi sức
lao động này cạn kiệt?
Nhân dịp góp ư cho đại hội X, những
vị giáo sư chụm đầu với nhau
để bàn luận rằng: Đảng viên CS có
được làm ông chủ tư bản không? Đây
là tranh luận cù nhầy, bởi v́ làm người ai
cũng muốn ḿnh giàu sang. Muốn giàu là phải lo
học hành, làm ăn . Không ai bàn
đến việc xây dựng một cơ chế
ngăn chặn sự lạm quyền của quan
chức trong kinh doanh, cũng như xử phạt
những người dựa vào quyền lực
để kinh doanh. Không tuân thủ
pháp luật nhưng lại đứng trên quyền
lực để kinh doanh là ăn cướp. Chủ
nghĩa CS cho rằng tư bản làm giàu trên sự bóc
lột sức lao động của công nhân, nhưng
ông chủ CS c̣n tàn bạo hơn hàng vạn lần ông
chủ tư sản.
Không biết đọc từ sách nào, ông Hồ
ví von rằng: “Chủ nghĩa tư bản là con
đỉa hai đầu; một đầu hút máu nhân
dân lao động ở chính quốc, đầu kia hút
máu thuộc địa”. Ngày nay công
nhân Việt Nam bị hút máu bởi hai con đỉa,
một con là ông chủ tư bản nước ngoài và
một con là những vị quan tham trong nước.
Những vị quan tham ở bộ Giao thông vận
tải mập ú, giàu sụ c̣n anh em công nhân của ngành
cầu đường vẫn nghèo khổ, khó
khăn. Hai con đỉa
hút máu công nhân Việt Nam thỏa thê, cho đến ngày
công nhân đ́nh công th́ nó mới xem lại cách sống
của ḿnh. Anh chị em công nhân không quá ngu ngơ
để không biết ḿnh đă làm ra bao nhiêu và các ông
chủ đă sống ra sao.
Hà Nội không có khả năng đối phó
với đ́nh công và những biến động xă
hội. Thứ nhất, họ không hiểu
được những bất ổn về xă hội
chính trị ở VN; thứ hai họ không nghiên cứu
về khoa học lao động, kinh tế tư
bản, tâm lư cũng như nhu cầu của công nhân
trong các khu công nghiệp … Cho nên họ khi có đ́nh công
xảy ra th́ họ đem cảnh sát cơ động
đến bao vây công nhân, mấy ông bà công đoàn
chạy xáo xào để dàn xếp. Họ không hiểu
rằng đ́nh công có nguyên nhân sâu xa, cần phải
được nghiên cứu tận gốc để
giải quyết.
Như vậy câu hỏi là khi nào th́ đ́nh công
xảy ra? Có thể nói là sự “giác ngộ giai
cấp” của anh chị em công nhân đă đạt
đến sự chín muồi. Sự giác ngộ này
thổi bùng lên ngọn lửa đấu tranh mạnh
mẽ. Có chuyện kể rằng: khi đ́nh công
xảy ra, ban giám đốc đồng ư tăng
lương một phần và một số ít công nhân
chịu quay lại làm việc, nhưng đa số
khác không đồng ư với mức tăng
lương đó đă vào phân xưởng lôi kéo,
hăm dọa những công nhân vào làm việc phải ra
tiếp tục đ́nh công. Cuối cùng ban giám
đốc phải thỏa măn tất cả các yêu sách
của công nhân. Qua sự việc này chúng ta thấy tính
dân chủ xă hội đang h́nh thành: Số ít sẽ
phục tùng quyết định của số đông.
Không dễ ǵ đoàn kết hàng ngàn người
cùng hành động để đ̣i quyền lợi.
Sự gắn bó tự phát của anh chị em công nhân
là một quá tŕnh. Ḥan cảnh lao động, thành
phần xuất thân, đời sống khó khăn,
sự phẫn nộ trước những bất công
xă hội đă làm anh chị em đoàn kết với
nhau.
Chuyện đ́nh công của anh chị em
công nhân là cái tát vào mặt quan chức CS, những
người lúc nào cũng lẻo mép cho là đại
diện của giai cấp công nhân VN, lư tưởng
của CS là chiến đấu v́ quyền lợi
của giai cấp công nhân. Cái tát có thể chưa làm
ông Khải, ông Lương, ông Mạnh sáng mắt,
nhưng chắc chắn những nhà đầu tư
sẽ xem lại chiến lược của ḿnh. Những ai cho rằng công nhân VN
không biết đ́nh công th́ bây giờ họ sẽ
thất vọng. Những quốc gia trong thời gian
chuyển đổi nền kinh tế là nơi mà nhà
đầu tư có thể kiếm được
miếng mồi béo bở nhất, nhưng hàng ngàn công
nhân đ́nh công đă gây thiệt hại cho việc
kiếm ăn của họ.
Để tránh những bất ổn xă hội
cần phải có những tổ chức chuyên nghiên
cứu, dự báo t́nh h́nh kinh tế-xă hội cũng
như sự xung đột giữa những nhóm
lợi ích. Các nghiên cứu này sẽ giúp cho chính phủ
ngăn chặn những mâu thuẫn từ khi mới
manh nha và xóa bỏ nguồn gốc của xung
đột. Những mâu thuẫn về quyền
lợi giữa các nhóm lợi ích nếu không
được đối thọai sẽ dẫn
đến những xung đột xă hội. Hai
cuộc bạo lọan ở Tây Nguyên là một ví
dụ cụ thể.
Dân chủ hóa một quốc gia, về thực
chất, là quá tŕnh đi t́m sự cân bằng lợi
ích giữa các nhóm. Một nhóm lợi ích lớn
mạnh là dựa vào qui mô và quyền lực đủ
để làm thay đổi chính sách của một
quốc gia. Không ai nghĩ rằng: lợi ích của
nhóm thiểu số ở Tây Nguyên lại đối
kháng với lợi ích của nhóm chóp bu tham nhũng
ở Hà Nội. Điều này có cơ sở, bởi
v́ trong hệ thống cống nạp như CSVN th́ tài
sản của các quan chức địa phương
sẽ chảy ngược lên túi các quan ở Trung
ương. Khi một bà tiểu thương ở An
Giang cho rằng sự nứt đổ của cái
chợ là do xi măng, sắt thép chạy ra ngoài
Bắc th́ sự giàu sụ của các quan chức
ở bên trên sẽ tạo ra một nhóm chống
đối ở tận miền Tây.
Đ́nh công đă vạch ra sự mâu thuẫn
giữa lư thuyết và thực tiễn. Đ́nh công
đă hất đổ vai tṛ lănh đạo của
đảng CS. Đảng CSVN cho rằng đảng
là đội tiên phong của giai cấp công nhân VN,
đại biểu trung thành về quyền lợi
của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và
cả dân tộc (điều 4 hiến pháp) nhưng
công nhân đă đứng lên đ̣i quyền lợi
của ḿnh mà không cần có đảng. Phải
chăng quyền lợi của giai cấp công nhân và
của đảng đang đối kháng nhau?
Đ́nh công đă làm cho chúng ta nhận
định lại lực lượng cách mạng
ở VN. Nó chứng tỏ giai cấp công nhân đă
trưởng thành và có thể đứng lên để
đ̣i quyền lợi. Giai cấp công nhân đă tiên
phong trong phong trào đấu tranh đ̣i công bằng.
Họ cần được trang bị thêm ư thức
về dân tộc và cộng đồng. Họ sẽ
lôi kéo được các tầng lớp khác vào cuộc
đấu tranh dân chủ. Công nhân không chỉ
đấu tranh v́ quyền lợi của anh chị em
mà cần tập hợp đấu tranh để
đ̣i quyền dân chủ, dân sinh và nâng cao dân trí. Theo lư
thuyết th́ lực lượng góp phần dân chủ
hóa đất nước là tầng lớp trung lưu
và trí thức, nhưng sự đ́nh công của hàng
vạn công nhân làm chúng ta đánh giá lại lực
lượng làm thay đổi đời sống chính
trị ở VN. Nếu có một chính đảng lănh
đạo th́ sự đ̣an kết của công nhân
sẽ trở thành một áp lực đối với
chính quyền.
Nếu yêu cầu đảng CS xóa bỏ
điều 4 Hiến pháp, từ bỏ con
đường XHCN, rũ bỏ độc tài… th́
họ chẳng bao giờ làm. Sự tồn vong của
họ gắn với những h́nh tượng và
đường lối trên, họ theo đuổi
với mục đích duy nhất là bảo vệ
quyền lực và quyền lợi bè đảng.
Mất một trong những “cái phao” này họ sẽ
ch́m lỉm. Những cái phao cột chặt quyền
lợi của họ, chỉ cần chặt
đứt một trong những cái phao trên th́ quyền
lực sẽ sụp đổ. Những ai đă
tiếp xúc với những người CS sẽ
thấy được tính cách ngoan cố và lưu manh
mà trước đây họ cho là ngoan cường. V́
vậy các chiến sĩ dân chủ phải tỉnh táo
và đủ bản lĩnh để kiên tŕ
đấu tranh.
Một điểm yếu của tiến tŕnh
dân chủ hóa VN là đa số cựu chiến binh và
lăo thành cách mạng chỉ muốn đảng cải
cách chứ không mất quyền lănh đạo. Ánh hào
quang chói ḷa của những tấm huân chương
đă làm họ mờ mắt, hơn nữa ai cũng
được hưởng lương hưu. Họ
nghĩ rằng nếu chế độ sụp
đổ th́ chắc ǵ c̣n nhận được.
Lương hưu của quan chức c̣n nhiều
hơn lương tối thiểu của công nhân,
đây là chuyện bất công, người đang làm
việc th́ lương không thể thấp hơn
người về hưu được. CS cũng
biết điều này nên ra sức động viên, kêu
gọi những vị lăo thành cách mạng không
để con cháu đe dọa sự tồn vong của
đảng.
Những nhà đấu tranh cho dân chủ cần
phải có cái nh́n đúng đắn về đ́nh công.
Tại sao công nhân đ́nh công? Công nhân đấu tranh
để đ̣i lại quyền lợi ǵ? Thời
điểm đ́nh công nổ ra? Số lượng và
quy mô của những cuộc đ́nh công sẽ tác
động như thế nào đến tiến tŕnh
dân chủ ở VN?... Dưới thời Pháp thuộc,
khi một cuộc đ́nh công nổ ra th́ đảng
cho rằng ḿnh lănh đạo. Nhưng những
cuộc đ́nh công vừa qua cho thấy không có thế
lực chính trị nào đứng đằng sau,
người công nhân bức xúc v́ đời sống
của ḿnh đă đ̣an kết với nhau để
đ̣i quyền lợi. Những cuộc đ́nh công
đă đánh vào chính sách và quyền lợi của
đảng, làm bất ổn xă hội.
Một chính phủ tốt đẹp là một
chính phủ luôn đưa người công nhân ở vào
bậc thang đi lên, c̣n khi đồng lương
đi xuống th́ đó thật sự là một tai
họa. Những người hưởng bậc
lương thấp nhất sẽ đi đâu về
đâu khi giá cả ngày càng đắt đỏ? Khi
bất công xă hội gia tăng, một bộ phận
thấp nhất trong xă hội đ̣i được
quyền b́nh đẳng. Giai cấp công nhân cảm
thấy ḿnh bị thiệt tḥi nhiều nhất,
họ gắn chặt vị trí và sứ mệnh
của ḿnh trước dân tộc. Nếu không đ̣an
kết đấu tranh đ̣i quyền lợi th́ ai
sẽ làm thay họ?
Đ́nh công chỉ là một tập hợp
để mở đầu cho quá tŕnh dân chủ hóa.
Một ngày nào đó, giai cấp công nhân ư thức
được rằng: họ đ́nh công không chỉ đ̣i
quyền lợi bị thiệt tḥi mà đấu tranh
để đ̣i công bằng xă hội, đ̣i một
môi trường trong lành, đ̣i một quyền
hạn đă được quy định trong
hiến pháp, th́ lúc đó rắc rối sẽ xảy
ra với nhà cầm quyền.
Từ đ́nh công đến biểu t́nh chỉ
là bước ngắn. Nếu đ́nh công là sự
phản ứng thụ động để đ̣i
quyền lợi th́ biểu t́nh là hành động
chủ động. Thử tưởng tượng
một ngày nào đó hàng vạn người dân Sài G̣n
xuống đường để đ̣i quyền
được dùng nước sạch? Nước là
một nhu cầu bức thiết, nhưng nhiều người
lâu nay vẫn sử dụng một thứ nước
có màu và mùi như nước cống.
Đất
nước càng dân chủ th́ đ́nh công sẽ ít đi
và biểu t́nh sẽ tăng lên. Hăy cho tôi biết
người dân của bạn đ́nh công và biểu
t́nh ra sao, tôi sẽ nói đất nước của
bạn dân chủ cỡ nào và lương tháng của
bạn bao nhiêu? Đ́nh công là bản dạo đầu
cho sự thay đổi hệ thống chính trị -
xă hội của một nước độc tài!
Sài G̣n 30/4/2006
Trích: Điện
thư 58, Câu lạc bộ Dân chủ
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ
& Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|