|
|
DC&PT - Thời
Sự 2006
TÀI LIỆU TỪ TRONG NƯỚC
ĐẠI HỘI 10 ĐI VỀ ĐÂU?
„CON
HÙM XÁM ĐƯỜNG SỐ 4“ ĐẶNG VĂN
VIỆT
LÊN
TIẾNG CẢNH CÁO NHÓM LĂNH ĐẠO BẢO THỦ
ĐỘC TÀI VÀ THAM NHŨNG!
„Không ai muốn lật đổ, xoá bỏ
Đảng cộng sản Việt Nam, trừ phi
Đảng cộng sản Việt Nam cứ ôm ấp
cái hủ bại lỗi thời, đi ngược
với quy luật phát triển của xă hội loài
người để tự ḿnh tự lật
đổ ḿnh, tự ḿnh rời bỏ vai tṛ lănh
đạo, tự ḿnh rời bỏ cái ghế lănh
đạo của ḿnh.“
Trên đây là lời cảnh cáo nghiêm khắc
của ông Đặng Văn Việt, „con Hùm xám
Đường số 4“ gởi tới những
ngừơi bảo thủ, độc tài và tham
nhũng trong ĐCSVN. Bởi v́ ông đă biết rơ, v́ ai
đất nước tụt hậu, tại sao dân
nghèo đi và các quan th́ lại giầu lên nhanh chóng:
„Có phải dân Việt Nam
ta kém hơn dân Thái, Hàn Quốc, Singapore về mặt
thông minh, về tính cần cù? Mà là tại
đường lối của ta là chỉ đổi
mới về kinh tế, không đổi mới về
chính trị; ta vừa nới mở rộng ṿng tay
vừa bóp nghẹt sức sản xuất, sức sáng
tạo, tiềm năng con người không
được giải phóng. Tệ tham nhũng nắm
thời cơ kinh tế phát triển: quan th́ càng giàu
lên, dân th́ càng nghèo đi; "GDP" bọn cơ
hội, bọn tham nhũng được tăng
vọt th́ lấy đâu c̣n lực để
đẩy "GDP" của đại đa số
thường dân, đa số cán bộ, công nhân và nhân
dân lao động.
Đi đôi với
tệ tham nhũng, độc quyền, cũng kèm theo
sự suy thoái về phẩm chất đạo
đức, cùng các tệ nạn xă hội. Đó là
đúng quy luật, đúng theo thuyết Nhân và Quả!“
Ông Việt là
một Cách mạng lăo thành, nay đă 86 tuổi, gần
60 năm tuổi Đảng. Trong chiến tranh
Việt-Pháp ông là sĩ quan chỉ huy Trung đoàn
Chủ lực Cao bắc lạng, từng
được báo chí Pháp đặt tên là “Con hùm xám
Đường số 4” , ngừơi gần gủi
với Đại tướng Vơ Nguyên Giáp. Ông đă
viết chuyện “Tâm sự ngừơi lính già”, sách
sẽ xuất bản bằng tiếng Pháp trong
thời gian tới. Dứơi đây là nguyên văn
thư của ông Việt gởi Đại hội 10
và Ban chấp hành Trung ương.
* * *
Kính gửi: Đại Hội X và ban chấp hành
Trung ương khóa IX
I. Lời nói đầu
Tôi đă được góp ư vào bản dự thảo
Báo cáo chính trị ban hành lần thứ nhất hồi
tháng 6/2005, nay ban chấp hành (BCH) Trung ương
Đảng lại yêu cầu góp ư vào bản dự
thảo lần thứ 2, chuẩn bị cho Đại
hội Đảng khoá X, tôi cũng xin phát biểu
những suy nghĩ cá nhân, góp phần trách nhiệm
của ḿnh.
Trước hết, tôi rất hoan nghênh việc BCH
Trung ương Đảng lại trưng cầu dân ư
rộng răi cho các đảng viên và quần chúng góp ư vào
bản báo cáo chính trị của Đại hội X
của Đảng.
Nội dung bản báo cáo lần này súc tích, phần thành
tích, kết quả ngắn gọn hơn, phần
phương hướng viết khái quát một cách
tỉ mỉ ở mức cao trên nhiều lĩnh
vực, gây nên cảm tưởng là nếu thực
hiện được sẽ đưa đất
nước tiến lên một tầm cao mới
tốt đẹp.
Tôi xin góp một số băn khoăn, suy nghĩ sau khi
đọc:
a. Bản báo cáo dài 4 trang báo, cuối cùng kết
thúc thiếu phần biện pháp thực hiện.
Nếu nội dung là 1, biện pháp phải là 10, như
Bác Hồ đă nói. Tôi đề nghị nên bổ sung
phần biện pháp cụ thểm để gây
sức thuyết phục cho người đọc.
b. Bản báo cáo dự thảo vẫn chỉ
tổng kết 20 năm đổi mới, chứ
không tổng kết cả 30 năm xây dựng kinh
tế sau hoà b́nh (1975-2005).
c. Phần kết luận vẫn là động
viên toàn Đảng toàn dân kiên tŕ vận dụng quan
điểm tư tưởng của Chủ nghĩa
Mác Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, đi theo con
đường xây dựng chủ nghĩa xă hội
như cũ.
Nếu là bản tổng kết 30 năm th́:
- Trong ấy 10 năm đầu (1975-1985) vận
dụng xây dựng đất nước theo quan
điểm tư tưởng Mác Lênin... xoá bóc lột,
chống tư hữu, đấu tranh giai cấp,
chuyên chính vô sản, phát triển mạnh các quốc
doanh, các hợp tác xă, đn đảng, độc
quyền lănh đạo - 10 năm xây dựng kinh
tế theo kiểu này đă đưa đất
nước đi vào một giai đoạn suy sụp
nghiêm trọng.
- Trong ấy 20 năm đổi mới (1986-2005):
Trước t́nh h́nh các quốc doanh đều thua
lỗ, các hợp tác xă làm ăn năng xuất
thấp, đời sống nông dân dựa vào
đất 5% tự sản xuất hơn là dựa vào
95% của đất tập thể. Quần chúng
đ̣i hỏi phải giải phóng cho sức sản
xuất, đ̣i hỏi cho tự do buôn bán, tự do kinh
doanh, yêu cầu khoán sản phẩm (Kim Ngọc),
mở rộng cho quan hệ với nước ngoài...
Đảng và Nhà nước dần dần thấy
vấn đề; Cơ chế thị trường
dần dần được công nhận - cho tư
hữu, cho quan hệ lao - tư lưỡng lợi
(buôn bán, kinh doanh, trang trại...) áp dụng chính sách
khoán mở rộng, cho mở rộng quan hệ
với nước ngoài, mời nước ngoài vào cùng
kinh doanh cùng bóc lột. Những điểm trên nói lên
là về cơ bản, Đảng từ bỏ quan
điểm Mác Lênin về kinh tế, từ bỏ con
đường xây dựng chủ nghĩa xă hội
theo mô h́nh Liên Xô, Trung Quốc cũ. Nhưng
về mặt chính trị, th́ không có sự đổi
mới, vẫn chuyên chính vô sản, vẫn đấu
tranh giai cấp, vẫn đảng độc
quyền lănh đạo, vẫn chủ nghĩa lư
lịch, chủ nghĩa thành phần, vẫn hạn
chế dân chủ (tự do báo chí, ngôn luận, ứng
cử, bầu cử...) Đi
đôi với mở rộng phát triển kinh tế,
không kèm theo những thay đổi mới về cách
quản lư kinh tế theo cơ chế thị
trường; không có chế độ tiền
lương hợp lư; từ độc quyền lănh
đạo kéo theo độc quyền tham nhũng,
tệ tham nhũng phát triển cao độ, nhất
là trong giới có chức có quyền.
Bản báo cáo không giải thích rơ, v́ sao sau 20 năm
đổi mới, đất nước có nhiều
thay đổi là nhờ Đảng và Nhà nước
biết dựa vào sức mạnh, sức sáng tạo
của quần chúng; bộ mặt xă hội, bộ
mặt đất nước có thay đổi,
"GDP" chung cả nước có tăng (6-7%) (trong
ấy có sự đóng góp lớn của vốn
nước ngoài), c̣n "GDP" đầu
người th́ vẫn thấp không tăng - xếp vào
loại nghèo so với thế giới. Tại sao vào thời
điểm 1975-1976 "GDP" của người dân
Việt Nam tương đương với các
nước xung quanh cùng khu vực, mà sau 30 năm xây
dựng kinh tế:
"GDP" của người dân Việt Nam - chỉ
ngang 1/5 của GDP/người dân Thái (2.000$).
"GDP" của người dân Việt Nam - chỉ
ngang 1/32 của GDP/người dân Hàn Quốc (16.000$)
"GDP" của người dân Việt Nam - chỉ
ngang 1/50 của GDP/người dân Singapour (25.000$).
V́ sao vậy?
Có phải dân Việt Nam ta kém hơn dân Thái, Hàn
Quốc, Singapore về mặt thông minh, về tính
cần cù? Mà là tại
đường lối của ta là chỉ đổi
mới về kinh tế, không đổi mới về
chính trị; ta vừa nới mở rộng ṿng tay
vừa bóp nghẹt sức sản xuất, sức sáng
tạo, tiềm năng con người không
được giải phóng. Tệ tham nhũng nắm
thời cơ kinh tế phát triển: quan th́ càng giàu
lên, dân th́ càng nghèo đi; "GDP" bọn cơ
hội, bọn tham nhũng được tăng
vọt th́ lấy đâu c̣n lực để
đẩy "GDP" của đại đa số
thường dân, đa số cán bộ, công nhân và nhân
dân lao động.
Đi đôi với tệ tham
nhũng, độc quyền, cũng kèm theo sự suy
thoái về phẩm chất đạo đức, cùng
các tệ nạn xă hội. Đó là đúng quy luật,
đúng theo thuyết Nhân và Quả.
Nếu Đảng cộng sản Việt Nam
tổng kết 30 năm xây dựng kinh tế th́
phần kết luận phải là:
- Phải từ bỏ chủ nghĩa Mác - Lênin
- Phải từ bỏ con đường xây dựng
chủ nghĩa xă hội theo kiểu Liên Xô, Trung
Quốc cũ.
Nếu c̣n luyến tiếc chủ nghĩa Mác hay
Chủ nghĩa xă hội th́ có thể nói:
- Kiên tŕ đường lối, quan điểm Mác
Lênin có chọn lọc đổi mới.
- Kiên tŕ đường lối xây dựng chủ
nghĩa xă hội theo mô h́nh Việt Nam mới (như
Bác Hồ đă dạy: Một Việt Nam dân giàu,
nước mạnh, công bằng, văn minh, dân
chủ, đoàn kết - ai cũng có cơm ăn, ai
cũng có áo mặc, ai cũng được học
hành...)
Nếu cứ bảo thủ nói ngày hôm nay cũng
giống như đă nói cách đây mấy chục
năm th́ làm thế nào mà người dân có thể quên
được những nỗi đau của lịch
sử đang c̣n sờ sờ trước mắt.
II. Hướng tới nên như thế nào?
Leo lên đỉnh núi đền Hùng nh́n xuống, th́
thấy con cháu vua Hùng đang đấu nhau:
- Một loại – bảo thủ - th́ kiên tŕ Mác Lênin,
kiên tŕ chủ nghĩa xă hội.
- Một loại - tiến bộ - th́ muốn từ
bỏ con đường Mác Lênin lạc hậu, con
đường CNXH cũ.
Hai xu hướng chính trị đang đối
chọi nhau:
- Bên bảo thủ là loại có chức, có quyền (có
quyền lực, có thế lực, có tài lực)
để áp đặt, có khi đă dùng đến
biện pháp đàn áp: bắt bỏ tù, gán cho các tội
phản đảng, phản nước, xét đi xét
lại, tội làm gián điệp (cho ai?) rất vu vơ,
không cho in sách báo của người có tên trong danh sách
đen của tổ chức, trù úm gia đ́nh, con cái,
không cho xuất ngoại...
- Bên tiến bộ là loại không chức, không
quyền, tay không đánh giặc (nội xâm) chỉ có
ng̣i bút, cái mồm, một số là kỳ cựu quân
đội, một số là kỳ cựu cách mạng
(lăo thành) sắp chết đến nơi nhưng c̣n
tha thiết với vận mệnh đất
nước, dân tộc, luyến tiếc về bao
xương máu đă đổ ra để
được trả giá là đă đưa
đất nước vào loại nghèo nhất nh́,
loại tham nhũng nhất nh́ của thế giới.
Giữ nguyên chế độ quản lư, giữ nguyên
bộ máy như hiện nay th́ như tôi đă phát
biểu:
Ở nước Mỹ th́ 3 không:
1. Không dám tham nhũng: v́ sợ phạm pháp luật.
2. Không thể tham nhũng: v́ quản lư đồng
tiền qua máy điện tử, qua ngân hàng.
3. Không cần tham nhũng: v́ có phúc lợi, có
đồng lương cao, không lo đói rách.
C̣n ở Việt Nam ta th́ 3 có:
1. Có gan và dám tham nhũng: v́ luật
pháp không nghiêm, luật Nhà nước bên cạnh là
luật rừng, luật của tổ chức
(Đảng).
2. Có thể tham nhũng: v́ nhiều sơ hở,
đâu cũng có sơ hở.
3. Cần có tham nhũng: v́ đồng lương
thấp, v́ phúc lợi xă hội quá kém, túng phải tính
là quy luật.
"Nhiễu điều phủ lấy giá
gương, người trong một nước hăy
thương nhau cùng", nếu cứ căi cọ th́
có thể căi cọ năm tháng này sang năm tháng khác,
không ai đă chịu ai, gây mất đoàn kết, tan
vỡ, kẻ địch sẽ lợi dụng.
Tôi xin đề nghị: Toàn Đảng, toàn dân hăy
đoàn kết lại, không chi chữ, không cố
chấp vào từ ngữ, hăy thống nhất với
nhau vào nguyên tắc, đó là:
- Cái ǵ có lợi cho đất nước, cho dân
tộc: ta cương quyết làm, duy tŕ và phát huy.
- Cái ǵ có hại cho đất nước, cho dân
tộc, cái ǵ trái với quy luật: th́ cương
quyết loại bỏ, loại trừ không
thương tiếc.
Tôi xin đề xuất một số vấn
đề cụ thể (3):
1. Vấn đề dân
chủ
Ta thiếu dân chủ biểu hiện ở báo chí không
được tự do, ngôn luận bị hạn
chế trong khuôn sáo chỉ đạo của Ban Văn
hoá tư tưởng Trung ương, không tự do
ứng cử, bầu cử thực sự, vẫn là
cái tṛ: Đảng cử dân bầu, Đảng
muốn ai trúng th́ sẽ 100% trúng. Đảng muốn
cho ai ra ŕa th́ 100% ra ŕa (dù có cho ứng cử tự do).
Sau một đợt bầu cử các loại, ai
cũng cảm thấy ngày hôm qua và hôm nay không có ǵ khác
nhau; thậm chí quên luôn mất ḿnh đă bầu ai!
Đảng phải tự do báo chí,
tự do ngôn luận, tôn trọng quyền con
người, tự do cư trú, tự do bầu cử
ứng cử thực sự, bỏ lối
đảng cử dân bầu: h́nh thức, tốn kém. Những
người trúng cử là đại biểu thực
sự của dân chứ không phải là đại
biểu của Đảng. Trong 82 triệu + 3
triệu ở nước ngoài th́ 3 triệu Việt
kiều được hưởng tự do dân
chủ hơn 82 triệu dân trong nước.
2. Vấn đề
đấu tranh giai cấp, chuyên chính vô sản,
độc quyền lănh đạo.
Xă hội tiến lên là nhờ ở nhiều
yếu tố, trong ấy: yếu tố trí thức,
trí tuệ, phát minh sáng tạo; yếu tố đoàn
kết tạo nên sức mạnh của cộng
đồng dân tộc, yếu tố tư hữu
xuất phát từ yêu cầu đáp ứng nhu cầu
về vật chất ngày càng cao; yếu tố đấu
tranh giai cấp có tác dụng hạn chế bóc lột,
hạn chế áp bức, cũng có tác dụng thúc
đẩy xă hội tiến lên ở từng ni,
từng lúc... nhương người theo chủ
nghĩa Mác cường điệu yếu tố
đấu tranh giai cấp đưa lên là "sợi
chỉ đỏ xuyên suốt" có tác dụng thúc
đẩy xă hội tiến lên.
Từ quan điểm trên dẫn đến:
đường lối thành phần, chủ nghĩa lư
lịch, độc quyền lănh đạo, dẫn
đến chuyên chính vô sản, liên minh công nông...
Cũng từ quan điểm trên, đă tạo ra:
- Nhiều đối xử bất công trong xă hội
tạo nên sự thiếu công bằng, văn minh.
- Làm chia rẽ mất đoàn kết trong xă hội,
trong nội bộ nhân dân, trong nước, ngoài
nước.
- Ḱm hăm sự phát triển của xă hội, của con
người.
- Không tôn trọng trí thức, không sử dụng nhân
tài, triệt tiêu tài năng, khống chế tài năng,
khống chế ḷng yêu nước là quyền thiêng
liêng của con người; Đảng nắm
quyền cho con người được yêu
nước, nhiều hay ít tuỳ theo thành phần giai
cấp, bằng cách không cho sử dụng
người, không cho lên cấp, không cho lên lương,
không động viên khen thưởng.
"Nhân chi sơ, tính bổn thiện" con
người sinh ra vốn hiền lành, nhương
đường lối giai cấp và chủ nghĩa
cộng sản đă dạy con người là suốt
đời phải đấu tranh giai cấp. Giai
cấp vô sản phải dần dần tiêu diệt các
giai cấp khác, để cuối cùng không c̣n giai
cấp, chỉ c̣n có giai cấp vô sản một ḿnh
sống với nhau trong một thế giới
đại đồng. Thật là o tưởng,
thật là không tưởng kỳ lạ.
Chủ nghĩa Mác nêu tiêu chí đấu tranh giai cấp
là một yếu tố để chống sự
bất công của xă hội, đem lại công bằng
văn minh, đưa đến một xă hội lư tưởng
tốt đẹp, nhương một số lănh
tụ, một số nhà lư luận quá khích, giáo
điều, nêu lên thành "sợi chỉ đỏ
xuyên suốt" thúc đẩy xă hội tiến lên,
làm cho giữa cái Thiện và các ác, người theo
chủ nghĩa cộng sản luôn được
khuyến khích đến cái ác, trái với các
đạo giáo khác trên thế giới luôn giáo dục
con người ḷng Từ bi, Bác ái, tương thân,
tương ái, hạn chế sự độc ác
của loài người với nhau.
V́ vậy mà: - Đạo Phật (thế kỷ V TCN)
tồn tại đến nay là 2.500 năm
- Đạo Thiên chúa (8-4 TCN) tồn tại hơn 2.000
năm.
- Đạo Hồi (370-620 SCN) tồn tại
đến này là 1.500 năm.
- C̣n Đạo Mác (tuyên ngôn ĐCS của Mác ra
đời 1848) chỉ tồn tại 150 năm th́
sụp đổ.
Thống kê trên nói lên một cách hùng hồn v́ sao
đạo Mác không tồn tại được lâu?
Chỉ v́ những người lănh đạo vận
dụng chủ nghĩa Mác không theo đúng quy luật
phát triển xă hội của loài người, của
ḷng người. Chủ nghĩa Mác như ngọn
đèn pha sáng chói ở cuối thế kỷ 19
đầu thế kỷ 20 đă thức tỉnh nhân
dân lao động, phong trào công nhân đứng lên
chống áp bức bóc lột của chế độ
tư bản... Chủ nghĩa Mác đă thức
tỉnh các dân tộc thuộc địa đứng
lên chống chủ nghĩa đế quốc. Nhờ
có chủ nghĩa Mác đă xuất hiện Cách mạng
tháng Mười Nga, sự chiến thắng của
Hồng quân Liên Xô chống chủ nghĩa phát xít.
Từ phong trào chống đế quốc, Cách mạng
Việt Nam đă thành công, Việt Nam đă chiến
thắng đế quốc Pháp, Mỹ, kéo theo là sự
sụp đổ của chủ nghĩa thực dân
trên toàn thế giới.
Nhưng qua thử thách của xây dựng trong hoà b́nh
sau chiến tranh, những người lănh đạo
theo chủ nghĩa Mác đă làm cho chủ nghĩa Mác
trở nên lạc hậu, đă thành một sức
cản đối với sự tiến hoá của xă
hội, v́ vậy đă đưa đến sự
sụp đổ của Liên Xô, của các nước
trong khối Đông Âu (1991).
Chủ nghĩa Mác hiện nay như
một ngọn đèn đă cạn dầu, trở
thành một đốm lửa nhỏ leo lét. Ở Châu
Âu và phần lớn trên thế giới ngọn đèn
ấy đă tắt ngúm.
Ở Việt Nam, một số người lănh
đạo cộng sản c̣n luyến tiếc chủ
nghĩa Mác, họ muốn duy tŕ nó, đặt lên
đầu nhân dân Việt Nam - ông Nguyễn Phú
Trọng, Chủ tịch Hội đồng lư
luận, con người được coi là nhà lư
luận của Đảng, đang muốn dùng
đốm lửa ấy để soi đường
cho cả dân tộc Việt Nam. Ông định
đưa dân tộc ta đến bao giờ mới lên
đến chủ nghĩa xă hội?
Những người lănh đạo cộng sản
Việt Nam muốn chủ nghĩa Mác tồn tại
như một tôn giáo. Họ muốn chủ nghĩa Mác
thành một quốc đạo. Họ bắt các
trường học từ trung học, đến
đại học trong cả nước, đều
phải lên lớp về chủ nghĩa Mác, không cho
học các (học thuyết) lư luận khác. Trong
Hiến pháp có nói: ở điều 4, Nhà nước
Việt Nam công nhận sự lănh đạo của
Đảng cộng sản, mà Đảng cộng
sản Việt Nam đi theo chủ nghĩa Mác, tức
là công nhận chủ nghĩa Mác.
- Dân tộc ta hiện có hơn 82
triệu dân trong nước và 3 triệu Việt Kiều,
trong ấy có hơn 2,6 triệu là đảng viên
cộng sản, 2 triệu 6 đảng viên ấy theo
đạo Mác là tất nhiên, c̣n lại hơn 80
triệu người Việt Nam khác và 3 triệu
người Việt Nam ở nước ngoài tại
sao Đảng cộng sản Việt Nam lại
bắt họ phải theo học thuyết Mác?
- Có nên chăng, để hợp t́nh hợp lư, tránh mâu
thuẫn trong nội bộ, dựa theo Luật pháp
của nước Việt Nam đă ban hành về
tự do tín ngưỡng: có nên để Quốc
hội thông qua cho thành lập một "đạo
Mác" ở Việt Nam. Đạo Mác có kinh thánh riêng,
có tín đồ riêng (là các đảng viên cộng
sản), các tín đồ có quyền đặt ảnh
Mác lên bàn thờ, hàng ngày tụng kinh gơ mơ. Đạo
Mác có Giáo hoàng là Tổng bí thư hiện nay, có các
Hồng y giáo chủ tức các Uỷ viên Bộ Chính
trị, có nhà thờ nhà chung, có trường học là
hội trường, trụ sở đảng, trường
Đảng hiên nay. Giáo hoàng và Hồng Y giáo chủ có
chế độ đặc biệt riêng; ăn
mặc toàn màu vàng, màu đỏ, đi xe có cờ vàng,
cờ đỏ... từ xa ai cũng trông thấy
để tôn vinh; được hưởng chế
độ cộng sản chủ nghĩa suốt
đời.
Nếu được như vậy, dân tộc
Việt Nam thật là hạnh phúc. Ai muốn theo ông
Thích Ca, ông Giê Su, ông Mahômet, ông Mác th́ cứ đi theo ông
nào mà ḿnh thích; không thể bắt người đi
theo ông Thích Ca, ông Giê Su, ông Mahômet lại phải
chạy theo ông Mác.
Tôi nói lên điểm này, không có ǵ là
mỉa mai, mà là một thực tế mong muốn
của những người lănh đạo
Đảng cộng sản hiện nay - để toàn
dân xem xét và cho phán quyết giải quyết một mâu
thuẫn trong nội bộ nhân dân Việt Nam ta.
3. Vấn đề tham
nhũng và chống tham nhũng.
Nước nào, chế độ nào, thời
điểm nào cũng có tham nhũng, nhưng
đặc biệt ở Việt Nam ta, tội tham
nhũng lại được xếp vào loại hàng
đầu trong những nước có nhiều tham
nhũng của thế giới! Tham nhũng trở
thành một quốc nạn, có nguy cơ làm sụp
đổ chế độ. Ông chủ tịch nào, ông
tổng bí thư nào, thủ tướng nào, chủ
tịch quốc hội nào... lên bục cũng
đều nói chống tham nhũng, chống quyết
liệt thế mà tham nhũng vẫn cứ tăng,
cứ phát triển, thế mới là chuyện lạ
trên đời. Câu chuyện có nguồn gốc là:
Đảng cộng sản Việt
Nam đề ra chế độ độc quyền
lănh đạo, lănh đạo toàn diện, trực
tiếp nắm một bộ phận quy tŕnh của
đất nước vào trong tay, nắm toàn bộ
quyền sinh quyền sát, không có một tiếng nói
thứ hai ngược với tiếng nói của
Đảng, độc quyền về mọi mặt
nên khi kinh tế bắt đầu phát triển, khi có
điều kiện tham nhũng, th́ cũng nắm
độc quyền tham nhũng luôn.
Những người có chức có quyền
mới tham nhũng được, mà có chức có
quyền hầu hết phải là đảng viên, mà
đă là đảng viên cao cấp th́ được
đảng nuông chiều bao che. Bởi vậy
đảng viên tham nhũng được bao che,
được nằm trong tổ chức,
được pháp luật bảo vệ. Việt Nam hiện nay có thể gọi
là đất thánh của bọn tham nhũng. Tôi
đă ở trong bộ máy Nhà nước này trên 35
năm, tôi hiểu rất rơ không có chế độ
quản lư nào dễ tham nhũng như chế
độ hiện hành ở Việt Nam hiện nay.
Sở dĩ tôi không tham nhũng của Nhà nước
v́ theo lời Bác (chỉ trung với nước,
chỉ hiếu với dân, cần kiệm liêm chính),
nếu tôi tham nhũng tôi đă trở thành tỷ
tỷ phú. Nếu Đoàn Duy Thành nói "Làm
người là khó", tôi có thể
nói "làm nghèo là khó" (c̣n làm giàu kiểu tham nhũng
th́ quá dễ).
Gần đây Quốc hội Việt Nam ra Luật
về chống tham nhũng. Chính phủ ra những
Quyết định về thành lập các ban bệ
chống tham nhũng, chỉ định những thành
viên lănh đạo. Tôi nghĩ: tại sao ở các
nước tư bản lớn, họ không có luật
chống tham nhũng, không có tổ chức ban bệ
chống tham nhũng mà họ chống được
tham nhũng?! Nếu nhiều thành
viên của các ban bệ chống tham nhũng, lại
c̣n là Hội viên tích cực của phong trào tham
nhũng, th́ làm thế nào Nhà nước này chống
được tham nhũng?
Cho đến nay chưa thấy một chi bộ
đảng nào nói đến phát hiện đảng
viên tham nhũng trong chi bộ ḿnh, tố cáo
đảng viên ấy ra pháp luật, chỉ có báo chí,
quần chúng nhân dân phát hiện, tố giác là nhiều.
Tất cả đảng viên ở bất cứ
cấp nào, đều phải tham gia là đảng viên
trong một chi bộ cơ sở. Tại sao
Đảng có chủ trương chống tham
nhũng, lại không dùng ngay tổ chức chi bộ
cơ sở làm trung tâm chống tham nhũng? Chi bộ
có thể thường xuyên bắt đảng viên
phải kê khai tài sản, báo cáo sự hoạt
động tài chính của ḿnh, chi bộ có thể chất
vấn một đảng viên là thủ tướng,
là tổng bí thư, là bộ trưởng, là chủ
tịch nước, chủ tịch tỉnh, là
tổng giám đốc v.v... Tại
sao lương anh chỉ có 100-200 đô mà anh có thể
xây nhà hàng tỷ đồng, có trang trại hàng
chục tỷ, có xe cộ hàng tỷ, có biệt
thự hàng chục tỷ, cho con cháu đi học
tốn 2000-3.000 đô mỗi tháng... chi bộ
sẽ biết rơ ngay nguồn gốc bất chính
của đảng viên ấy, báo cáo lên cấp trên,
đưa ra pháp luật. Chỉ sợ Đảng
không cho làm việc này mà v́ đảng sợ mất
hàng vạn đảng viên đă trung thành với
Đảng, đă được đảng bồi
dưỡng cất nhắc từ thấp lên cao qua bao
năm tháng.
Chế độ độc đảng đă có tác
dụng giữ được sự ổn
định chính trị trong những thời gian
nhất định. Nhưng lại đẻ ra mâu
thuẫn: đẻ ra độc tài, chuyên chế,
thủ tiêu đấu tranh phê b́nh, tự phê b́nh là quy
luật phát triển của xă hội. Tại sao các
nước họ thực hiện đa đảng mà
người ta vẫn giữ được sự
ổn định chính trị? Tại sao Đảng
cộng sản Việt Nam hiện nay không áp dụng
kinh nghiệm của bác Hồ đă dùng: cho thành
lập Đảng Xă hội, Đảng Dân chủ,
thêm một số đối trọng làm cho đất
nước được phát triển cân đối,
hài hoà.
Chống cho kỳ được nạn tham nhũng
là sự sống c̣n của đất nước
Việt Nam hiện nay, không chống được
tham nhũng th́ không thể nói đến chủ
nghĩa xă hội, không thể nói đến thực
hiện những điều tốt đẹp nêu trong
báo cáo của Đại hội Đảng khoá X.
Tại sao thời Bác Hồ không có tham nhũng, chỉ
có Trần Dụ Châu đă bị đưa ra bắn,
ngày nay có hàng triệu Trần Dụ Châu! Có thể dễ hiểu là:
"Thượng bất chính, hạ tắc
loạn" - trên phải nghiêm, nói dưới mới
nghe. Vậy làm thế nào trên phải nghiêm đi,
phải trong sạch đi, để nói cho
dưới nghe theo.
III. Kết luận
Đoàn kết là sức mạnh
- Phe bảo thủ phải bớt bảo thủ
đi.
- Phe tiến bộ phải không câu nệ câu - chữ
Tất cả v́ đất nước, tất cả
v́ sự phồn vinh của dân tộc.
- Cái ǵ có lợi cho đất nước, cho dân
tộc, th́ cùng chung sức xây dựng, phát huy.
- Cái ǵ có hại cho dân tộc, cái ǵ đi ngược
với quy luật, phải cùng nhau loại bỏ, không
thương tiếc.
Không ai muốn lật đổ, xoá
bỏ Đảng cộng sản Việt Nam, trừ
phi Đảng cộng sản Việt Nam cứ ôm
ấp cái hủ bại lỗi thời, đi
ngược với quy luật phát triển của xă
hội loài người để tự ḿnh tự
lật đổ ḿnh, tự ḿnh rời bỏ vai tṛ
lănh đạo, tự ḿnh rời bỏ cái ghế lănh
đạo của ḿnh.
Trước mắt tôi đề nghị.
- Làm tốt công tác nhân sự, t́m chọn người
tốt, người có năng lực, có công tâm, có
bản lĩnh, dám đổi mới làm xoay chuyển
t́nh thế, chuyển bại thành thắng, Đảng
cho sớm công bố danh sách các đại biểu
dự kiến vào Trung ương, yêu cầu các
đại biểu được dự kiến cho
vào Trung ương làm kê khai tài sản sớm.
Con người quyết định, cán bộ
quyết định tất cả Đảng và nhân
dân ta cần một Chu Văn An (như trước
đây Trung Quốc cần một Đặng Tiểu
B́nh).
- Bỏ chế độ Thái thượng hoàng.
- Bỏ cách lănh đạo: Đảng chiếm
đoạt quyền lănh đạo của Quốc
hội, của chính quyền, bao biện vượt
lên quyền hành của tổ chức quốc hội
và Chính phủ, chính quyền của nhân dân đă
bầu ra.
Tôi đă từng nói:
Ghế quan ai ngồi xin chớ thờ
Thương dân, dân lập đền thờ
Hại dân dân đái ngập mồ thối xương!
Thương cho ông Lê Đức Thọ đă có
cuộc đời hiến dâng cho cách mạng, nhưng
phạm vào tội ác: d́m người này, ép
người kia, bè cánh, nhiều mưu đồ
thủ đoạn, gây khổ cực, oan ức cho bao
đảng viên, cán bộ vô tội. Nên sau khi chết
được Đảng và Nhà nước cho chôn
cất tử tế vào nơi khô ráo, sang trọng,
tưởng là mồ yên mả đẹp, thế mà
những gia đ́nh bị oan ức hàng ngày cứ
vứt những gói quà xú uế đến ngập
cả mồ. Con cháu phải vội bốc ông đi,
để hài cốt của ông khỏi bị thối
rữa...
Bài học nhỡn tiền về
"cách làm người" của Lê Đức
Thọ viết chưa ráo mực. Nay tôi xin
nhắc thêm lời khuyên giữ nước của vua
Thành Thái của cụ Nguyễn Khắc Niêm khi cụ
đỗ Hoàng giáp. Cụ Niêm chỉ biên 4 câu thơ:
"Tôn tộc đại quy
Tôn lộc đại nguy
Tôn tài đại thịnh
Tôn nịnh đại suy"
Tức:
- đề cao họ tộc, truyền thống gia
đ́nh th́ quy tụ được họ hàng, đoàn
kết rộng răi trong họ, ngoài nhân dân.
- đề cao bổng lộc, khuyến khích
hưởng thụ, khuyến khích tham nhũng,
thật là nguy.
- đề cao tài năng, trọng người tài,
biết sử dụng tài năng, làm cho đất
nước chóng phồn vinh, thịnh vượng.
- đề cao nịnh hót, thích của ngọt, chế
thuốc đắng, thích nịnh bợ, là con
đường đi đến suy vong.
Bài học (ông Lê Đức Thọ) sáng như ban ngày,
xin nhắc nhở cho ai đang tề gia, trị
quốc, b́nh thiên hạ.
Là dân xứ Nghệ, là hậu duệ các vua nhà
Trần, là chắt cố Đông các Đại Học
sĩ Cao Xuân Dục, là cháu nội cụ Hoàng giáp
Đặng Văn Thuỵ nguyên Tế tửu Giám
đốc trường Quốc Tử Giám, là con trai
cụ Đặng Văn Hướng nguyên bộ
trưởng trong Chính phủ đầu tiên của
nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà.
Việt này không biết cách nói ṿng vo, không quen uốn ba
tấc lưỡi nịnh bợ ai.
Việt này không bao giờ chống lại Đảng,
đi ngược lại quyền lợi của nhân
dân.
Việt này không sợ bất cứ một
cường quyền nào, chỉ sợ ḿnh làm sai.
ĐẶNG VĂN
VIỆT
Xong lúc 16 giờ 15, ngày 9/2/2006
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ
& Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|