|
DC&PT - Thời
Sự 2006
PGS-TS Chu Hảo -
Giám đốc - Tổng biên tập Nhà xuất bản
Tri Thức:
"Trí thức
không được phép thiếu tri thức"
TRỊNH TÚ
Khi c̣n là Thứ trưởng Bộ Khoa học
- Công nghệ, có một dịp được tṛ chuyện
với ông, tôi thực sự ngạc nhiên khi nghe ông tâm
sự: "Vốn liếng tri thức của ḿnh chẳng
được là bao, ngày càng thấy ḿnh nhiều lỗ
hổng quá!". Khi đó ông đang được
đánh giá như một người tiên phong trong lĩnh
vực khoa học công nghệ VN. Bây giờ nghe nói ông
làm Giám đốc - Tổng Biên tập Nhà XB Tri Thức,
tôi lại t́m đến ông để được
nghe ông nói tiếp câu chuyện này.
Với
xuất hiện chưa đầy một năm,
đă thấy có nhiều người nhắc đến
NXB của ông, đến những cuốn có sức hấp
dẫn bạn đọc mà hoàn toàn không phải là ḍng
văn học nghệ thuật... Ông đă bắt đầu
công việc mới này của ḿnh như thế nào và
điều ǵ thúc đẩy ông dấn thân vào một mảnh
đất vốn đang rất đông đúc này?
- Ư định "làm sách" đă h́nh thành trong tôi từ
rất lâu rồi. Suốt những năm làm ở Bộ
KH-CN, hàng ngày tiếp xúc với các đồng nghiệp
cả trong và ngoài nước, tôi tự nhận ra bản
thân ḿnh - một trí thức đấy nhưng vẫn
c̣n thiếu nhiều tri thức quá, cả các bạn
đồng nghiệp, lớp đàn em rồi thế hệ
sau nữa, có quá nhiều thiếu hụt. Tâm trạng
đó xuất hiện rơ nhất trong những dịp
ra nước ngoài công tác, đôi khi tôi rất xấu hổ
khi các bạn đồng nghiệp nói đến những
cuốn sách kinh điển, những vấn đề
triết học mang tính thời sự đang tác động
lớn đến XH mà chúng ta đều ngơ ngác.
Ngay tôi, tuy được đào tạo rất nghiêm chỉnh,
sinh ra trong một gia đ́nh có ư thức về văn
hoá, có đến 3 ngoại ngữ, chịu khó đọc
nhưng vốn ấy không thể đủ để
thấu hiểu những tác giả kinh điển.
Vậy
mà trong các thư viện của ta, những tác phẩm
kinh điển về xă hội học c̣n thiếu nhiều
quá, chỉ v́ một lẽ rất đơn giản
là có ít người dịch và không có thị trường.
Ngay cả những tác phẩm kinh điển của
Mác-Lênin được xuất bản rất lâu rồi
mà tên người dịch không thấy có. Như vậy
có thể thấy lâu nay, vai tṛ của những dịch
giả kinh điển rất lu mờ trong xă hội.
Trong khi đó, thị trường sách tự phát
đang bùng phát một cách không thể kiểm soát
được và hoàn toàn không có quy hoạch để
hướng dẫn văn hoá đọc. Tôi không hề
có tham vọng là người hướng đạo
trong vô vàn khuynh hướng đọc hiện nay. Tôi
chỉ dám làm một việc nhỏ là tập hợp
được những dịch giả, những
người viết có uy tín trong một lĩnh vực
hẹp nhưng rất cơ bản là văn hoá, tri thức
phổ cập của nhân loại bởi chúng ta bị
quá quá chậm (trong hiểu biết) so với bên ngoài.
Sự chậm trễ này sẽ có rất nhiều
cách giải thích, nhưng theo ông, lư do chính là ǵ?
-
Chúng ta đă phải trả giá về thời gian rất
dài cho công cuộc giải phóng giành độc lập
dân tộc, với hai cuộc chiến tranh cộng với
một thời gian dài nữa bị cô lập về
kinh tế. Nên mọi nỗ lực của chúng ta là
để tồn tại về mặt vật chất
đă, chứ chưa lo đến một tầm nh́n
chiến lược cho đời sống văn hoá.
Đi ngược lại lịch sử xa nữa, ngay
cả trước chiến tranh th́ đă có một
người có không ít các ư kiến cho rằng nền
văn hoá tự thân của chúng ta bị khiếm khuyết
rất nhiều và phải t́m mọi cách để phục
hưng, cách tân như một cuộc cách mạng dân tộc.
Tiêu biểu là các ư kiến của cụ Phan Chu Trinh.
Ông là
người nói ra được điều mà ít
người nói ra ngày ấy, rằng chúng ta bị lạc
hậu đối với các nước văn minh một
thời đại, rằng cần phải có một
cuộc cách mạng bắt đầu từ văn
hoá, giáo dục với khẩu hiệu: "Chấn
hưng trí - khai dân trí - hậu dân sinh". Nhưng hoài
vọng của ông không thành công bởi ngày ấy chúng
ta chưa có một nền độc lập thực sự.
VN vẫn là một nước đang bị nô dịch.
Nói như vậy để thấy rơ hơn một hiện
trạng lạc hậu về văn hoá mà cụ thể
là văn hoá đọc của chúng ta do lịch sử
để lại. C̣n thời buổi bây giờ,
người ta hay nói nhiều đến văn hoá nghe
nh́n đang thống trị. Nhưng thực ra ở
nước nào cũng vậy, sự lấn át của
văn hoá nghe nh́n chỉ trong một chừng mực
nào đó thôi, càng ngày người ta càng thấy là không
ǵ thay thế được văn hoá đọc.
Các
nước phương Tây bây giờ hàng năm họ
vẫn tái bản những tác phẩm triết học
kinh điển cho dù chỉ bán được dăm bảy
trăm cuốn, nhưng họ đă có trên 100 năm xuất
bản rồi. Nói ǵ th́ nói, ở nước ta với
dân số 83 triệu người mà mỗi đầu
sách thường chỉ in ra 1.000 cuốn là điều
bất b́nh thường. Sự bất b́nh thường
đó có thể giải thích là sách của các tác giả
trong nước chưa thoả măn được
người đọc, mà sách dịch th́ không có hoặc
thiếu. Lư do sâu xa nữa là do giáo dục. Nếu chúng
ta có một nền giáo dục tốt th́ nó sẽ là chỗ
dựa vững vàng cho văn hoá đọc.
Nói
đến đây bỗng ông im lặng nh́n ra cửa sổ
pḥng làm việc, nơi có cành cây long năo xanh mướt
trong tiết cuối xuân rủ một bóng mát, tôi hiểu
là câu chuyện đă chạm vào một nỗi bức
bối lâu nay. Ông thở dài: "Giáo dục của
chúng ta đang là một vấn nạn, từ mầm
non cho đến đại học đều có những
bất cập rất vô lư mà nó vẫn tồn tại.
Tôi đă từng tham gia rất nhiều hội thảo,
đă nói và viết rất nhiều bài báo kể cả
với tư cách một công dân. Nhưng nói vậy thôi,
cho đến giờ vẫn chưa có một biện
pháp cụ thể nào cho hệ thống giáo dục, cụ
thể từ nhân sự trở đi. Tôi nghĩ phải
có một quyết tâm mạnh mẽ hơn nữa, dám
đương đầu với thực trạng, làm
lại từ đầu, từ móng. Thảm trạng
của giáo dục không phải lỗi của Bộ
Giáo dục, mà là lỗi của các cấp lănh đạo.
Lănh đạo cao nhất mà quyết làm th́ chắc cũng
sẽ chẳng khó...". Lúc này tôi chợt nh́n thấy
một vẻ mặt khác của ông, một nỗi sốt
ruột đến cáu kỉnh.
Ông
có những ư định rất thực tế rất
bức thiết, nhưng xét ra, trước một t́nh
trạng xuất bản và phát hành sách rất hỗn
độn như hiện nay, liệu ông có phải là kẻ
lăng mạn, phiêu lưu?
- Tôi
sẵn sàng chia sẻ với bè bạn về nỗi lo
ngại trước những khó khăn chồng chất
trong công việc xuất bản hiện nay. Nhưng tôi
đă tự khẳng định, trước sau cũng phải làm. Tất nhiên tôi gặp
không ít khó khăn. Ban đầu các bạn đồng
nghiệp, các học giả rất ủng hộ tôi,
nhưng các cơ quan chức năng cho rằng c̣n nhiều
việc khác cần kíp hơn (biết làm sao, mỗi
người nh́n theo quan điểm của ḿnh).
Với
tôi, tôi thường nói với các anh em đồng nghiệp
rằng chúng ta đi quá chậm, chậm so với Nhật
Bản 1,5 thế kỷ - thời Minh Trị họ
đă làm những việc này; chậm hơn Trung Quốc
100 năm - chính thời mà cụ Phan Chu Trinh muốn làm
mà không làm được. C̣n khó khăn về kinh phí cũng
đáng kể. Chúng tôi cần khoảng 30 tỉ đồng
trong 5 đến 7 năm để có thể xuất bản
500-700 cuốn sách kinh điển. Số tiền không
là ǵ so với một con đường hay một cây
cầu phát sinh. Nhưng bây giờ xin phải 2-3 năm
nữa mới được thông qua. Được
rồi lại phải trả tiền tác giả theo
cơ chế hiện hành của Nhà nước, một
barem ít thuyết phục với các tác giả. Trong khi
yêu cầu chuyên môn ở sách kinh điển với các
dịch giả là rất cao.
Vậy
ông phải có một giải pháp trước mắt
cho sự tồn tại của ḿnh?
Chúng
tôi đang cố gắng thành một doanh nghiệp với
một mô h́nh gọn nhẹ nhất. NXB chỉ tập
hợp những biên tập viên giỏi c̣n lại là các
cộng tác viên rồi liên kết với công ty phát hành.
Mô
h́nh này liệu có giống một nhà XB tư
nhân?
-Không
hẳn. Vốn ban đầu vẫn của Nhà nước,
hơn nữa với Luật Xuất bản hiện
nay, để có một đầu sách phải qua rất
nhiều bước, rất nhiều đơn vị
phải chịu trách nhiệm. Điều này một
cơ sở tư nhân khó có thể hoàn tất
được.
NXB
Tri Thức đă có bao nhiêu đầu sách và những dự
định tiếp theo liệu có thể hoàn tất?
-
Chúng tôi mới có trên 10 đầu sách, công việc tiếp
sẽ là dịch sang tiếng Việt hai loại sách
kinh điển: 1 là cổ điển từ Platon trở
đi, hai là những tác giả hiện đại
nhưng có tác động tích cực đến xă hội
ví dụ như những tác phẩm về nhận thức
luận hoặc tủ sách phổ biến tri thức
cho lớp trẻ, diễn giải các tác phẩm cổ
điển như sự nhập môn các tri thức tổng
hợp v.v... Phải nói là công việc này rất kén bản
thảo, kén tác giả. Chúng tôi ra được 10 cuốn
nhưng cũng đă phải từ chối 10 cuốn.
Lớp
trẻ đón nhận những sản phẩm ban đầu
này thế nào, liệu họ có thờ ơ trước
cơ man các loại sách văn học, nghệ thuật?
- Họ
không hề thờ ơ, thật là đáng mừng. Thí
dụ cuốn "Bàn về Tự do" rất khó
đọc, chúng tôi in 1.500 cuốn. Sau 2 tháng phải in
thêm. Hay như cuốn: "Thế giới như tôi thấy"
tập hợp những bài nói của Einstein, độc
giả rất thích và chúng tôi cũng vừa tái bản.
Ông nở một nụ cười rạng rỡ khi bắt
tay tôi làm tôi tin rằng ông sẽ thành công. Ra đến
cửa, ông gọi theo để tặng tôi một món
quà, cứ ngỡ một cuốn sách mới ra ḷ mà
không phải. Ông tặng tôi chiếc đĩa Concerto số
2 của Chopin. Tôi chợt nhớ ra ông mê nhạc cổ
điển từ thời trai trẻ. Và, tôi biết
thêm một điều, ông vẫn là một người
lăng mạn.
Phó Giáo sư - tiến sĩ
Chu Hảo
- Nguyên thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ;
Phó Chủ nhiệm Chương tŕnh Quốc gia về
công nghệ thông tin; Trưởng ban Quản lư khu Công
nghệ cao Hoà Lạc.
- Từ 2005: Uỷ viên Đoàn Chủ tịch Hội
đồng Trung ương Liên hiệp các hội khoa học
và kỹ thuật VN.
- Tổng Biên tập tạp chí Khoa học và Tổ quốc.
- Giám đốc - Tổng Biên tập Nhà xuất bản
Tri Thức.
Trích:
Lao động, 28.5.06
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|