|
DC&PT - Thời Sự 2006
Trò
chuyện về đấu tranh bất bạo
động
Lê Quỳnh phỏng
vấn Gene Sharp
Đấu
tranh không dùng bạo lực – như một
phương cách phản đối, kháng
cự hoặc can thiệp - là hiện
tượng mang tính phổ quát, xảy ra
nhiều trong lịch sử nhân loại.
Cách
đấu tranh này có thể tiến hành
qua các hình thức như viết báo,
thư ngỏ, bất hợp tác, đình
công…
Tại
Việt Nam, nhiều người bất
đồng chính kiến và đối lập
hiện nay cũng nói họ đấu tranh theo
phương cách bất bạo động.
Nhưng
đấu tranh bất bạo động có
hiệu quả đến đâu, trong những
hoàn cảnh nào?
Gene Sharp,
người sáng lập Viện Albert Einstein
ở Boston, đã viết nhiều sách
về đấu tranh không dùng bạo lực.
Đài
BBC hỏi ông vì sao ông cho rằng phương
thức này có thể có hiệu
quả.
Gene
Sharp:
Điều này còn tùy vào từng
tình huống cụ thể. Ví dụ, trong
những tình huống khắc nghiệt, khi
quân đội được dùng để
đàn áp dân chúng, những
người lính có thể không muốn
làm theo chỉ thị. Họ có thể chỉ
bắn chỉ thiên, hoặc bỏ quân phục,
gia nhập hàng ngũ quần chúng.
Hay
một ví dụ khác về phương
thức đấu tranh kinh tế, một
sự tẩy chay có thể làm tê liệt
nền kinh tế. Khi người dân không làm
theo lời của chính quyền, chính
quyền có thể không thi hành
được ý muốn của mình.
Có những hoàn cảnh khi mà các
biện pháp này được áp
dụng. Chúng có thể không thành công trong
một số hoàn cảnh, nhưng nếu
được hoạch định kỹ
lưỡng, chúng có thể có cơ
hội thành công. Ví dụ chính quyền
của Slobodan Milosevic ở Serbia. Mặc dù
là một nhà độc tài khắc
nghiệt, nhưng kết quả Milosevic cũng
bị lật đổ bởi người dân.
BBC:Tuy vậy, nhiều
người cũng cho rằng đấu tranh
bất bạo động chỉ thành công
trước các đối thủ là
chính quyền trong một đất
nước đã có các định
chế dân chủ?
Đó
là một huyền thoại – nhiều
người tin như thế, nhưng không
chính xác. Nếu ta nhìn lại các
nước Đông Âu và Baltic, tình hình
những nơi này đã biến
đổi mặc dù có chính quyền
cộng sản bản địa ở đó,
cộng thêm quân đội Liên Xô và mật vụ
KGB. Phương thức đấu tranh bất
bạo động đã chứng tỏ
có thể hiệu nghiệm trước
các chính quyền cộng sản.
BBC:Thế còn các
trường hợp châu Á như Việt
Nam và Trung Quốc? Ông có nghĩ rằng
đấu tranh bất bạo động phụ
thuộc vào môi trường văn hóa
không?
Dĩ
nhiên nó chịu ảnh hưởng. Tuy vậy,
không có nghĩa là một số hình
thức hành động không hiệu nghiệm
nếu đặt trong một nền văn
hóa khác. Một số hình thức
đấu tranh bất bạo động có
nguồn gốc châu Á. Lấy ví dụ là
tẩy chay kinh tế. Gandhi thừa nhận ông
học kỹ thuật này từ
người Trung Quốc.
Các
hình thức đấu tranh bất bạo
động không phải lúc nào cũng
thành công, nhưng đôi khi nó thành công. Ta
cũng có thể nói một điều
tương tự về bạo lực. Có
nhiều trường hợp bạo
lực thất bại, nhưng không có
nghĩa là bạo lực không bao giờ
thành công. Tranh đấu bất bạo
động có thể thành hay bại phụ
thuộc vào khả năng của những
người thực hiện nó.
BBC:Tức là
mức độ thành bại phụ thuộc
vào khả năng của các nhà hoạt
động?
Rất
phụ thuộc. Nhiều cuộc đấu tranh
bất bạo động đã bị phí
hoài bởi những người không
hiểu rõ mình đang làm gì.
BBC:Nhưng ông cũng cho
rằng dạng thức đấu tranh này
không cần có lãnh đạo lôi cuốn. Nhiều
người lại nghĩ tại một số
nước, phe đối lập yếu thế
chính vì họ chia rẽ và không có
một lãnh đạo có khả năng thu
hút quần chúng.
Tôi
nói như vậy bởi vì trong nhiều
trường hợp, đã không có
lãnh đạo có sức lôi cuốn.
Cuộc cách mạng Nga 1905 suýt nữa
đã lật đổ chính quyền Nga
hoàng, và ta không thể nêu ra ai là lãnh
đạo. Nhận xét này rất quan
trọng.
Nếu
người ta phụ thuộc vào một
lãnh đạo nào đó, xem
người đó như vị cứu
tinh, và nếu nhà lãnh tụ ấy
thất bại, hoặc trở nên tha hóa
hay bị giết, cả phong trào sẽ sụp
đổ. Nhưng nếu người dân hiểu
được tính chất cuộc đấu
tranh, làm thế nào đấu tranh hiệu
quả, vì sao họ cần kiên định ngay
cả khi bị đàn áp, thì cơ
hội thành công sẽ lớn.
BBC:Ở những
nước như Việt Nam, Trung Quốc hay Cuba,
theo ông, đâu là những đòi hỏi
cần có để phương thức
đấu tranh bất bạo động có
thể thành công tại đó?
Tôi không
biết cụ thể về tình hình ở
các nước đó, nên không thể
dự đoán điều gì sẽ xảy
ra. Nhưng nói chung, dựa trên những
đặc điểm chung của đấu tranh
bất bạo động và các ví dụ
lịch sử, người ta có thể
đặt giả thiết rằng phương
thức này có thể thành công
ở ba nước trên. Ví dụ ở
Việt Nam đã từng có những
cuộc tranh đấu do Phật giáo dẫn
dắt.
Đòi
hỏi thứ nhất là người ta
phải hiểu rõ phương thức
đấu tranh, và bằng cách nào
có thể thực hiện nó cho hiệu
quả. Kế hoạch lớn của họ
là gì? Nhược điểm của
chế độc toàn trị là gì?
Mọi chế độ toàn trị đều
có nhược điểm, và họ
phải tìm ra. Rồi đâu là điểm
mạnh trong dân chúng, bởi vì thông
thường con người vẫn mạnh mẽ
hơn là bản thân họ tưởng.
BBC:Còn mức
độ hỗ trợ từ bên ngoài,
một phong trào ở nội địa
cần sự hỗ trợ ấy đến
mức nào, khi mà các chính thể
sẽ dùng nó để nói rằng
họ là ‘tay sai ngoại bang’?
Đó
là một lý do vì sao Gandhi đã
phản đối sự giúp đỡ
từ bên ngoài. Ông ấy nói “chúng ta
không những không cần nó, chúng ta không
muốn nó.”
Đầu
tiên phải xây dựng phong trào theo cách
nào đó để anh tự dựa
vào sức của mình. Rồi anh có
thể cần thêm tiền, ví dụ để in
biểu ngữ, điều đó cũng
được. Nhưng đừng để
người ngoài kiểm soát phong trào.
Trích: BBC 9.10.06
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org
hay www.dcvapt.net
|