DC&PT - Thời Sự 2006

 

 

PHÂN TÍCH T̀NH H̀NH

NỘI BỘ ĐCSVN QUA ĐẠI HỘI 10

 

(đă được tŕnh bày trong Họp mặt Dân chủ 2006, 6.06)

 

ÂU DƯƠNG  THỆ

 

 

SỰ PHÂN HÓA VÀ CHỐNG LẪN NHAU TRONG ĐẢNG

 

           

Theo dơi t́nh h́nh nội bộ ĐCSVN trong những năm gần đây đă nổi cộm nhiều dấu hiệu về những đấu tranh chống đối lẫn nhau giữa các phe nhóm về nhiều lănh vực. Sự chống đối lẫn nhau đă thực sự bộc lộ ra công khai đặc biệt vào thời gian trước Đại hội (ĐH) 10 vừa qua.  Tham gia trực tiếp vào việc tố lẫn nhau không chỉ một số „đại gia“ đă từng giữ những chức vụ quan trong trong Bộ chính trị (BCT) và hiện nay vẫn c̣n giữ những ảnh hưởng rất lớn trong những phe của họ ở trong BCT; như một phía là Đỗ Mười, Lê Đức Anh , Nguyễn Đức  B́nh và bên kia là Vơ Văn Kiệt,  Vơ Nguyên Giáp, Lê Khả Phiêu, Mai Chí Thọ… mà c̣n lôi kéo cả một số  Ủy viên (UV) BCT đương nhiệm như Nguyễn Phú Trọng, Phan Văn Khải (khóa 9)…

            Cuộc tranh căi giữa các „đại gia“ và các UV BCT đă kéo cả một số cán bộ trung cao cấp thuộc nhiều lănh vực khác nhau như: Bộ trửơng Thương mại Trương Đ́nh Tuyển, Phó chủ nhiệm Văn pḥng QH Trần Quốc Thuận, PGS, TS Kim Văn Chính, Phó Viện trưởng Viện quản lí Kinh tế, Học viện Chính trị Quốc gia HCM, TS Vũ Phạm Quyết Thắng, phó Tổng Thanh tra Chính phủ…Một số trí thức và chuyên viên có uy tín cũng tỏ lập trường và thái độ đối với những vấn đề nóng bỏng của đất nước như TS Lê Đăng Doanh, GS Phan Đ́nh Diệu…

            Đầu tháng 1.04 Đại tướng Vơ Nguyên Giáp đă mở đầu đại pháo nhắm vào phe lộng quyền của một số nhân vật trong và ngoài BCT. Trong thư 7  điểm gởi Trung ương đảng (TUĐ) và BCT liên quan tới vụ Tổng cục 2 và T4 mà hai nhân vật chính đứng đằng sau là Lê Đức Anh và Đỗ Mười. Tiếp theo đó phải kể tới  những thư và bài đăng báo của cựu Thủ tướng (TT) Vơ Văn Kiệt gởi TUĐ và BCT liên quan tới việc chuẩn bị ĐH 10.

            Loạt phản pháo lại phải kể tới các nhân vật Đỗ Mừơi, Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Đức B́nh qua các bài của họ trên các tờ Nhân dân và Cộng sản vào cuối năm qua và đầu năm nay. Đặc biệt là cách đánh trả đũa rất ương ngạnh của Lê Đức Anh khi ông ta để cho Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân phát hành cuốn sách „Đại tướng Lê Đức Anh“ vào giữa năm vừa qua.

 

            Thời ḱ trước đây vẫn có một vài khác biệt về quan điểm trong TUĐ, nhưng nó chỉ được thảo luận trong nội bộ chứ không được phép công bố ra bên ngoài. Hiện nay những khác biệt về quan điểm, đường lối… giữa nhiều nhân vật chính của chế độ đă được truyền tải và bung phá ra bên ngoài. Chính việc này Nguyễn Đức B́nh, nguyên UVBCT và từng phụ trách lănh vực tư tưởng và lí luận của Đảng, đă phải xác nhận:

            „Trong khi khẳng định những chỗ mạnh cơ bản của Đảng ta, chúng ta vẫn không quên những mặt c̣n yếu trong đó có mặt tiềm ẩn nguy cơ không thể xem thường. Tôi cho rằng sự thiếu nhất trí trong Đảng là một trong số mặt yếu đó. T́nh trạng thiếu nhất trí từng được nhiều văn kiện Đảng trước đây nói đến và ngay trong các dự thảo lần đầu báo cáo tổng kết lư luận và thực tiễn 20 năm đổi mới cũng như các Văn kiện khác chuẩn bị cho Đại hội X cũng nêu lên hàng loạt những vấn đề c̣n có quan điểm khác nhau. Tuy vậy, thiếu nhất trí thực chất là ở chỗ nào, quan điểm khác nhau ra sao, căn nguyên của sự thiếu nhất trí ở đâu, th́ chưa bao giờ được đặt ra phân tích mổ xẻ đến nơi. Nay đề nghị Bộ Chính trị, Ban Chấp hành Trung ương và Đại hội X nh́n thẳng vào sự thật này v́ đă đến lúc không thể nào tránh né. Cần lưu ư những lời cảnh báo hết sức sáng suốt của V.I.Lênin: "Những mâu thuẫn nhỏ và những bất đồng nhỏ thường gây ra những mâu thuẫn và bất đồng lớn, khi mà người ta cứ khư khư giữ cái sai lầm nhỏ và cứ ra sức không chịu sửa chữa nó; hoặc khi những người phạm sai lầm lớn cứ chĩa mũi nhọn vào sai lầm nhỏ của một người hoặc một số người khác. Những sự bất đồng và chia rẽ thường bao giờ cũng phát triển như vậy" (Lênin, Toàn tập, tập 42, tr.289). Lênin c̣n nói: "Không ai có thể tiêu diệt được chúng ta ngoài những sai lầm của bản thân chúng ta. Toàn bộ vấn đề là ở chữ "nếu" này. Nếu chúng ta do sai lầm mà gây ra sự chia rẽ th́ tất cả sẽ sụp đổ" (tập 42, tr.311). (NGUYỄN ĐỨC B̀NH, Xây dựng Đảng ta thật vững mạnh, ND 23.2)

 

 

VỀ MỨC ĐỘ CHỐNG ĐỐI LẪN NHAU

 

            Việc tập trung quyền lực vào tay một số ngừơi trong BCT và vài ngừơi „quyền uy“ tuy không c̣n giữ chức vụ ǵ nhưng lại đang thao túng BCT một cách rất lộng quyền, đă khiến cho nhiều „cách mạng lăo thành“ và đảng viên tại chức vô cùng bất b́nh.  Trong thư gởi cho TUĐ và BCT  Vơ Văn Kiệt đă kết án gay gắt và điều này phản ảnh suy nghĩ của những ngừơi cấp tiến trong đảng:

            “Khi nắm quyền lực trong tay, khi ngồi trên ghế quyền lực (Đảng, Nhà nước và hệ thống chính trị), nếu không có ư thức tu dưỡng rèn luyện phẩm chất của người cộng sản, nhất là Đảng không có cơ chế phù hợp để kiểm tra, kiểm soát phẩm chất đảng viên, th́ sự tha hoá trong không ít đảng viên có chức, có quyền là điều không thể tránh khỏi. Cơ chế phù hợp đó chỉ có thể được xây dựng và thực thi trên căn bản nguyên tắc của Đảng được qui định rơ trong điều lệ của Đảng phải được nghiêm chỉnh chấp hành. Đáng tiếc là, trong một thời gian dài, một số nguyên tắc cơ bản đó đă bị vi phạm ngày càng trầm trọng. Rơ nhất là nguyên tắc tập trung dân chủ trong xây dựng Đảng, trong sinh hoạt Đảng, trong triển khai mọi hoạt động công tác của Đảng.”

 

            Vơ Văn Kiệt gọi những nhân vật bảo thủ này là “tả khuynh”, thể hiện qua những chủ trương và khẩu hiệu “coi chừng chệch hướng”, “đổi mới nhưng không đổi mầu”, coi chừng “diễn biến hoà b́nh”.

           Vơ Văn Kiệt c̣n kết án gay gắt hơn khuynh hướng “tả khuynh”, tức giáo điều bảo thủ, mặc dầu đă vi phạm sai lầm nghiêm trọng và gây những tội ác lớn về kinh tế, chính trị trong nhiều thập niên qua, nhưng trứơc sau nó đă và vẫn đóng vai tṛ chủ động trong ĐCSVN. Những phần tử “tả khuynh” ít khi bị khiển trách, trái lại thường được coi là những ngừơi có “lập trừơng kiên định”, thường giữ các chức vụ chủ chốt.

            Theo ông Kiệt, khuynh hướng bảo thủ “tả khuynh” không chỉ diễn ra trong kinh tế và chính trị, mà c̣n phát triển cả trong lănh vực đối ngoại. Những ngừơi này chỉ biết quay đầu về phương Bắc nên đă bỏ lỡ nhiều cơ hội tốt đẹp để canh tân đất nước:

            “Vụ không kư hiệp ước thương mại với Mỹ ở New Zeeland, không vào WTO trước Trung quốc một bước thể hiện sự ngập ngừng đó. Cứ như thế này th́ rồi ra những nước khác sẽ lợi dụng sự chậm chân của ta để nhích lên một nước cờ cho họ.”

            Nếu căn cứ theo cách định nghĩa và giải thích của cựu TT Vơ Văn Kiệt th́ những đại biểu của nhóm bảo thủ “tả khuynh” hiện c̣n sống và vẫn c̣n nhiều “quyền uy” phải kể tới Đỗ Mười, Lê Đức Anh. C̣n trong BCT hiện nay thuộc nhóm “tả khuynh” phải kể tới các uỷ viên BCT Nguyễn Phú Trọng (Bí thư thành uỷ Hà nội, Chủ tịch Hội đồng Lí luận Trung ưong, Trửơng Tiểu ban soạn thảo dự thảo các văn kiện ĐH 10), Nguyễn Khoa Điềm (Trửơng ban Tư tửơng Văn hoá Trung ương, khóa 9), Phạm Văn Trà (Bộ trưởng Quốc pḥng) và Trần Đ́nh Hoan (Trửơng ban Tổ chức TU, khóa 9).

 

            Trong khi đó Đại tướng Vơ Nguyên Giáp, trong thư 7 điểm gởi cho TUĐ và BCT vào đầu 2004, đă chỉ trích thái độ coi thường Điều lệ đảng và luật pháp của ngay những ngừơi có quyền lực cao nhất:

„Đề nghị Hội nghị Trung ương lần này cần kiểm điểm nghiêm khắc, v́ sao t́nh trạng vi phạm nguyên tắc tổ chức và kỷ luật Đảng kéo dài ở cấp Trung ương mà Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị đă thấy rơ và đă có nghị Nghị quyết khẳng định phải giải quyết nhưng cho đến nay vẫn để tồn tại không giải quyết.“

„Nghiêm trọng hơn nữa là vụ T4 mà Bộ Chính trị khoá VIII đă bàn giao lại cho Bộ Chính trị khoá IX.[Thời Lê Khả Phiêu] Bộ Chính trị khoá IX đă chỉ đạo Ban điều tra liên ngành tiến hành điều tra và Bộ Chính trị đă kết luận. T4 là một vụ án chính trị “siêu nghiêm trọng” vi phạm kỷ luật của quân đội.“

 

C̣n chính TT Phan Văn Khải ngay một vài ngày trước ĐH 10, nhân vụ tham nhũng động trời của vụ PMU 18 đă nhận xét:

            „Qua vụ việc ở PMU18 cho thấy, cả một hệ thống chính trị hùng hậu ở đây như: tổ chức Đảng, chính quyền, công đoàn và đoàn thanh niên đă bị tê liệt. Không ai dám đấu tranh nhắc nhở th́ làm sao phát hiện được tham nhũng“  (VNExp. 29.3)

 

            Trong khi Vơ Nguyên Giáp,Vơ Văn Kiệt, nhiều „cách mạng lăo thành“ và các chuyên viên đă chỉ trích t́nh trạng lộng quyền, dân chủ h́nh thức „đảng cử dân bầu“,“nghị gật“ và các đại hội chỉ làm công việc thông qua th́ Đỗ Mười đă phủ nhận tất cả những việc này và vẫn coi đó là cách tổ chức xă hội dân chủ nhất:

             „Nhân dân lao động làm chủ trước hết và chủ yếu bằng Nhà nước, thông qua Nhà nước. Mô h́nh Nhà nước mà chúng ta xây dựng là Nhà nước pháp quyền xă hội chủ nghĩa của dân, do dân, v́ dân, dưới sự lănh đạo của Đảng, một Nhà nước mà mọi quyền lực thuộc về nhân dân. Đảng lănh đạo Nhà nước cũng nhằm một mục đích duy nhất là tổ chức nhân dân làm chủ, đảm bảo Nhà nước  hoạt động v́ lợi ích của nhân dân. Ba quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp của các cơ quan quyền lực Nhà nước của nước ta không phải là đối lập mà là sự  phân công, phối hợp, thống nhất, dưới sự lănh đạo của Đảng, v́ quyền lực và lợi ích của nhân dân. Nhân dân thông qua đại biểu Quốc hội và Hội đồng Nhân dân các cấp, thông qua Mặt trận Tổ quốc để giám sát tất cả các cơ quan Nhà nước, các viên chức và tất cả đảng viên của Đảng, trước hết trên lĩnh vực thực thi chính sách, pháp luật và đạo đức, lối sống.“

            Thế rồi Đỗ Mười đi đến kết luận quen thuộc:

            „ Đảng Cộng sản Việt Nam là Đảng cầm quyền, là lực lượng lănh đạo Nhà nước và toàn xă hội - như Điều 4 của Hiến pháp quy định. „ (Đỗ Mười,Về định hướng Xă hội Chủ nghĩa trong xây dựng đất nước ta hiện nay“ , ND 4.11.05)

 

            Trước sự phê b́nh thẳng thắn và xây dựng của Đại tướng Vơ Nguyên Giáp, cựu TT Vơ Văn Kiệt , nhiều tướng lănh, „cách mạng lăo thành“ cũng như của nhiều cán bộ về những lộng quyền của Lê Đức Anh và Đỗ Mười th́  Nguyễn Phú Trọng đă trả  đũa rất mạnh:

           „- Kích động, chia rẽ nội bộ, tung ra luận điệu trong Đảng, trong Trung ương, Bộ Chính trị có phe này, phái kia,nội bộ mất dân chủ, mất đoàn kết. Bịa đặt xuyên tạc lịch sử, đ̣i ''lật án'', vu cáo, bôi nhọ các cán bộ lănh đạo cao cấp của Đảng, kể cả Bác Hồ, hạ bệ thần tượng Hồ Chí Minh... Những luận điểm của các thế lực thù địch và các phần tử cơ hội, bất măn nói trên, tuy không có ǵ mới, nhưng nó được tung ra, truyền bá vào lúc này là hết sức độc hại, nguy hiểm; chí ít nó cũng gieo rắc hoài nghi, phá ră  niềm tin của nhân dân, gây phân tâm, nghi ngờ nội bộ.“ (Nguyễn Phú Trọng, Về cuộc đấu tranh tư tưởng trong t́nh h́nh hiện nay“, Cộng sản điện tử 9.11.05).

          Và c̣n chụp mũ cho những ngừơi này có liên hệ với bên ngoài và cộng đồng VN ở nước ngoài:

          „Không phải không có những cơ sở xă hội nhất định để làm nảy sinh hoặc tiếp nhận những quan điểm, tư tưởng sai trái đó. Điều đáng chú ư là, dường như có sự phối hợp trong ngoài, tung hứng lẫn nhau, khá nhịp nhàng, bài bản, rất quyết liệt và thâm độc. „

        Trong khi thái độ của những ngừơi độc tài bảo thủ là chụp mũ, kết án những ai khác quan điểm của họ là „thù địch“, „cơ hội“… th́ nhiều ngừơi có tư tưởng cấp tiến trong đảng tỏ ra ngày càng nghi ngờ khả năng và cả thiện chí của những ngừơi bảo thủ độc tài. Đó là v́ họ đă phải nghe đi nghe lại những hứa hẹn quen thuộc cả hàng chục năm, nhưng cuối cùng chẳng có ǵ thay đổi:

          „Câu hỏi được đặt ra tiếp theo là: Liệu Đảng Cộng sản Việt Nam có đủ khả năng giải quyết những vấn đề nêu trên hay không? Và nếu giải quyết triệt để th́ nên theo phương án nào?“

            Thái độ hoài nghi về khả năng và thiện chí của nhóm cầm đầu bảo thủ mà PGS, TS Kim Văn Chính, Phó Viện trưởng Viện quản lí Kinh tế, Học viện Chính trị Quốc gia HCM đă trả lời trên tờ Vietnamnet (21.2) là rất có cơ sở.  Là chuyên viên trung cao cấp nên ông Chính khi viết như vậy đă căn cứ vào kinh nghiệm và những điều mắt thấy tai nghe về một số ngừơi cầm đầu bảo thủ hiện nay. Tại sao phải như vậy? PGS, TS Kim Văn Chính đă t́m thấy do sự bất tài và vô đức của nhóm lănh đạo bảo thủ độc tài tham nhũng!  :

             „…vấn đề lớn nhất và mang tính bao trùm của xă hội ta hiện nay là sự yếu kém của bộ máy cầm quyền, thể hiện ở chỗ không bảo đảm được các quyền cơ bản của công dân như cương lĩnh Đảng và Hiến pháp đă nêu, chưa đủ khả năng giải quyết kịp thời những vấn đề quản lư xă hội. Trong khi đó, bộ máy cầm quyền có dấu hiệu ngày càng suy thoái ( so với nhu cầu xă hội) về năng lực, về tổ chức, về đạo đức, ngày càng quan liêu, xa rời các mục tiêu đă cam kết trước dân.“.

 

            Nhận định trên đă được Vũ Quốc Hùng, Phó Trưởng ban Kiểm tra Trung ương, chia xẻ. Ngay tại diễn đàn ĐH 10 ông Hùng đă cho biết:

            Sự suy thoái về đạo đức, lối sống làm nảy sinh lăng phí, tham nhũng, nhũng nhiễu dân trước kia chỉ diễn ra ở cán bộ đảng viên hoạt động trong lĩnh vực kinh tế th́ nay xảy ra trong tất cả các ngành các lĩnh vực: y tế, giáo dục, văn hóa, thực hiện các chính sách xă hội, tổ chức cán bộ, công tác tham mưu hoạch định chính sác cụ thể…

            Mức độ này tăng lên, nếu trước kia chỉ là “ăn cắp vặt”, “bớt xén” mang tính chất đơn lẻ th́ nay diễn ra với nhiều thủ đoạn, có tính tổ chức chặt chẽ, móc nối chằng chịt trên dưới, trong ngoài để trục lợi như: thông đồng, chia chác giữa các bên trong đầu tư xây dựng cơ bản, giải phóng mặt bằng, mua sắm vật tư, thiết bị, hàng hóa, đấu thầu và chỉ định thầu, phân phối dự án, hoàn thuế giá trị gia tăng, trong cấp phát vốn, nhận lối lộ trong điều tra, truy tố, xét xử; “ra giá” trong việc cung cấp thông tin bí mật và trong bổ nhiệm, đề bạt cán bộ.“ (Vũ Quốc Hùng, phát biểu tại ĐH, VNN 20.4)

            Từ những bế tắc của đất nước và những tệ trạng bất trị của ngay những ngừơi cầm đầu chế độ, nên một số cán bộ trung cao cấp đă đưa ra những đề nghị phải thay đổi chế độ chính trị. TS Vũ Phạm Quyết Thắng, phó Tổng Thanh tra Chính phủ, đă nói thẳng trên tờ Tuổi trẻ điện tử ngày 21.2.06, nay đă tới lúc không nên kéo dài chế độ độc đảng mà phải để cho những quan điểm, chính kiến khác của những người ở ngoài đảng đựơc quyền tham gia b́nh đẳng vào việc xây dựng đất nước:

            „Bây giờ 80 triệu dân th́ xác suất số người ưu tú lớn hơn, bao gồm cả những người tán thành và những người không tán thành cương lĩnh Đảng nhưng yêu nước, yêu dân tộc, quyết tâm xây dựng đất nước th́ chúng ta phải trân trọng.

            Tôi là người cộng sản. Tất nhiên tôi cũng muốn tất cả những người ưu tú là cộng sản. Nhưng điều đó là phi lư. Do đó, bên cạnh những người ưu tú trong Đảng c̣n có rất nhiều người ưu tú khác phải được sử dụng. „

            Hiện nay QH của chế độ đang họp, Phó Chủ nhiệm Văn pḥng QH Trần Quốc Thuận, một chuyên viên trung cấp cao,  cũng đă viết trên nhiều báo tố cáo vai tṛ bù nh́n của QH và các đại biểu QH. Ông cho biết, số phận của các Đại biểu không do cử tri nhưng „nó gắn với tín nhiệm của một nơi khác“. „Nơi khác“ đó ở đâu và ai th́ dư luận đều biết:

         „- Phải làm cho cơ quan của QH thật sự là cơ quan QH. Cơ quan Chính phủ thực sự là cơ quan Chính phủ, tư pháp ra tư pháp, các đoàn thể phải trả họ về vị trí của họ. QH phải thực sự đại diện cho nhân dân, v́ quyền lợi nhân dân. Bây giờ, người ta hay nói đến trách nhiệm của đại biểu tiếp xúc với cử tri. Thực tế là đại biểu QH đều biết rằng số phận của họ không gắn với sự tín nhiệm của cử tri, nó gắn với tín nhiệm của một nơi khác. Vậy th́ làm sao họ làm theo ư kiến của cử tri được ? Cho nên phải trả người đại biểu về vị trí của họ. Phải mở rộng quyền tự do ứng cử, bầu cử, tranh cử. Phải để cho QH có thực quyền. Thực quyền mới quyết được các vấn đề. QH phải có cơ quan chuyên trách, tổ chức điều tra tới nơi tới chốn. QH đâu phải là diễn đàn để nói cho xả hơi. Anh ra đây báo cáo rồi xin lỗi là xong, đâu có được! „ (T.Q.Thuận, Thanh niên 20.5)

         Chia xẻ với những quan điểm là cần phải có dân chủ thực sự th́ mới giải quyết được vấn nạn của đất nước, Bộ trưởng Thương mại Trương Đ́nh Tuyển trong lời phát biểu không soạn sẵn đă nói trước ĐH 10:

            “Đối với tôi dân chủ vừa là xuất phát, là đích đến. C̣n tập trung không có vị thế bằng dân chủ, mà nó chỉ là nguyên tắc giải quyết những ư kiến khác nhau trong một xă hội dân chủ để bảo đảm dân chủ cho đa số. Dân chủ sẽ khiến Đảng bớt quan liêu, gần dân hơn.“ (Tuổi trẻ 20.4.06)

            Ông Đặng Văn Việt, một sĩ quan cấp cao thời chiến tranh chống Pháp từng được gọi là „con Hùm xám Đường số 4“ đă không c̣n sợ bạo miệng khi ông cảnh báo nhóm lănh đạo bảo thủ độc tài:

            „ Không ai muốn lật đổ, xoá bỏ Đảng cộng sản Việt Nam, trừ phi Đảng cộng sản Việt Nam cứ ôm ấp cái hủ bại lỗi thời, đi ngược với quy luật phát triển của xă hội loài người để tự ḿnh tự lật đổ ḿnh, tự ḿnh rời bỏ vai tṛ lănh đạo, tự ḿnh rời bỏ cái ghế lănh đạo của ḿnh.“ (9.2.06)

            Nói tóm lại, các quan điểm trên đây của nhiều nhân vật cựu hay đương kim UV BCT và nhiều chuyên viên trung cao cấp thuộc hai phía bảo thủ và cấp tiến đă xác nhận những khác biệt ngày càng sâu sắc và thái độ chống đối lẫn nhau ngày càng kịch liệt!

 

 

SỰ KHÁC BIỆT ĐANG DIỄN RA TRONG CÁC LĂNH VỰC NÀO?

 

            Căn cứ vào những lời phát biểu và những đ̣i hỏi của các nhân vật trong BCT, hoặc một số cựu UV BCT vẫn c̣n ảnh hưởng mạnh, cũng như của các cán bộ trung cao cấp cho thấy những khác biệt hoặc chống đối lẫn nhau rất đa dạng, phức tạp, nhưng tựu trung có thể xếp vào một số lănh vực chính:

 

Những ngừơi bảo thủ độc tài muốn ǵ?

 

            Nếu theo dơi những đ̣i hỏi của họ đă nêu ra trong Dự thảo Báo cáo chính trị của ĐH 10 và những lời tuyên bố của Đỗ Mừơi và cựu Ủy viên BCT Nguyễn Đức B́nh gần đây th́ họ chủ trương duy tŕ quan điểm bảo thủ độc tài trong các lănh vực sau đây:

1.      Về cơ cấu tổ chức trong đảng: Duy tŕ chế độ độc đảng theo nguyên tắc tập trung dân chủ, nghĩa là BCT đứng trên Ban chấp hành Trung ương, mà trong thực tế chỉ có một vài ngừơi chỉ huy độc đoán toàn đảng.

2.      Về liên hệ giữa Đảng và nhà nước: Phe bảo thủ độc tài đ̣i tiếp tục giữ vai tṛ thống trị của đảng trong các cơ quan nhà nước, chính phủ và QH như hiện nay.

3.      Trong kinh tế: Họ dứt khoát đ̣i doanh nghiệp nhà nước giữ vai tṛ chủ đạo, mặc dù lănh vực này làm ăn rất thua lỗ. Nhưng đây là nơi kinh tài cho đảng và nơi ḅn rút tài sản của nhân dân cho các ngừơi có chức quyền!

4.      Trong lănh vực đối ngọai: Họ tỏ ra thân thiện với Bắc kinh, v́ coi Bắc kinh là chỗ dựa cả về ư thức hệ lẫn quyền lợi bản thân.

 

Những ngừơi cấp tiến muốn ǵ?

 

1.      Về cơ cấu tổ chức: Cho tới nay phần đông họ vẫn chấp nhận ĐCS, nhưng muốn có dân chủ hóa nội bộ trong đảng. Trong đó cần tổ chức ĐH các đảng bộ ở địa phương và ĐH toàn quốc của đảng theo các nguyên tắc dân chủ từ các khâu ứng cử, đề cử và bầu cử trong các cơ quan chính.

2.      Về liên hệ giữa Đảng và Nhà nước: Họ chủ trương đảng chỉ nên giữ vai tṛ hoạch định đường lối lớn, c̣n nên để cho nhà nước, chính phủ và QH có quyền lớn hơn trong chính sách quyết định về nhân sự và điều hành.

3.      Trong kinh tế: Những ngựi cấp tiến đồng ư để cho tư nhân, các doanh nhân được quyền tham gia vào các hoạt động kinh tế nhiều hơn, các DNNN chỉ giới hạn trong một số lănh vực mà thôi

4.      Về đối ngoại: Họ chủ trương mở rộng quan hệ với phương Tây để canh tân kinh tế nhanh hơn và tạo một thế đối trọng đủ mạnh để chống lại áp lực ngày càng mạnh của Bắc kinh.

 

 

KẾT QUẢ ĐẠI HỘI 10

 

            ĐH 10 kết thúc có thể rút ra được một số kết luận:

 

1. Phe bảo thủ độc tài tiếp tục nắm thượng phong trong việc nắm giữ một số chức vụ then chốt trong BCT, trong đó đáng kể nhất là Nông Đức Mạnh được tiếp tục giữa TBT thêm nhiệm ḱ thứ hai. Nhưng họ đă phải chia bớt nhân sự và quyền hành và phải chấp nhận một số chính sách ngoài ư muốn. Đặc biệt, qua những cách thức giành giật chức vị và ém nhẹm những tội ác tham nhũng và lộng quyền đă bị dư luận rộng răi chỉ trích công khai, cho nên những người bảo thủ độc tài đang bị sứt mày sẻ trán, bị mất mặt và mất uy tín rất lớn trong đảng và ng̣ai xă hội.

            Nông Đức Mạnh dường như bị trở thành con tin của cả hai phía bảo thủ và cấp tiến. Thái độ ỉu xùi của những ngừơi bảo thủ và thái độ lạnh lùng của đa số báo chí sau ĐH 10 đă chứng tỏ sự hoang mang trong nhóm này và sự thờ ơ, bất măn của đảng viên và nhân dân! Chúng ta nên theo dơi sát để khai thác kịp thời những mánh lới của họ .

 

2. Những ngừơi cấp tiến trong đảng tuy đă thua một trận đánh, nhưng uy tín của họ đựơc tăng lên trong đảng cũng như ngoài xă hội. Bởi v́ trước và ngay trong ĐH nhiều ngừơi đă dám lên tiếng thắng thắn về những tệ trạng tham nhũng, lộng quyền và mất dân chủ của những ngừơi có quyền thế trong BCT và những phần tử giật giây.

            Kết quả của ĐH 10 sẽ làm cho một số ngừơi cấp tiến trong đảng nh́n thấy rơ hơn là không thể đ̣i dân chủ hóa nội bộ đảng trong một chế độ độc đảng. Những đ̣i hỏi như vậy chỉ như nước đổ đầu vịt, v́ những ngừơi độc tài sẽ không tự nhượng bộ, chừng nào họ c̣n cảm thấy đủ lực trong tay.  Như vậy khả năng đấu tranh mạnh hơn của nhiều ngừơi cấp tiến có thể diễn ra trong thời gian tới. Chúng ta nên để ư và cần có thái độ thích hợp.

 

3. Nhiều ngừơi dân chủ ở trong nước đă biết khai thác những khó khăn của nhóm cầm đầu bảo thủ của CSVN trong giai đoạn họ chuẩn bị ĐH 10. Nhưng sự khai thác này chưa đủ mạnh và chưa đủ vững để tự ḿnh trở thành một lực lượng độc lập và thống nhất. Bởi v́ điều kiện và thời gian c̣n khó khăn và eo hẹp. Mặt khác, giữa một số ngừơi dân chủ chủ chốt chưa thống nhất sách lược đấu tranh với nhau, đă thế đáng tiếc là lại c̣n đả phá và bôi nhọ lẫn nhau. T́nh h́nh này không tạo được cảm t́nh tốt trong quần chúng và không gây được sự tin tưởng của thành phần cấp tiến trong ĐCSVN. Chúng ta cần phải đặc biệt lưu ư để t́m ra biện pháp khắc phục!

 

 

NHẬN ĐỊNH CHUNG VÀ MỘT SỐ TIÊN LIỆU

 

            Khi nói là có những sự khác biệt về quan điểm, đường lối và giải pháp giữa các phe bảo thủ và cấp tiến ở trong TUĐ th́ cần hiểu rơ ràng: Nói như thế không có nghĩa là đă h́nh thành hoặc sẽ h́nh thành các cánh hay phe trong ĐCSVN một cách có tổ chức. Các từ ngữ „phe“, „cánh“ hay „nhóm“ dùng ở đây chỉ nên hiểu dứơi khía cạnh những khác biệt ngày  càng lớn về tư tưởng và chính sách giữa họ với nhau, chứ không nên hiểu dứơi trạng thái cơ cấu tổ chức. V́ Điều lệ của ĐCSVN nghiêm cấm, không cho phép làm việc này. Ngay cả những chính đảng trong các nước dân chủ đa nguyên (DCĐN) cũng không cho phép t́nh trạng một đảng trong một đảng. Trong các xă hội DCĐN, chỉ có hiện tượng là, trong những bước ngoặt của lịch sử, nếu có khác biệt quá lớn giữa các đảng viên th́ họ sẽ tự tách khỏi nhau và thành lập những tổ chức chính trị mới.

            Với tinh thần thận trọng cần có, nhưng t́nh h́nh phát triển khách quan trong nội bộ ĐCSVN trong các năm gần đây không thể phủ nhận là hiện nay đă h́nh thành một số khuynh hướng khác biệt ngay trong nội bộ ĐCSVN và với thời gian những sự khác biệt này ngày càng mạnh và hiện nay đă chuyển từ bị bưng bít sang công khai. (Xem lại bài thuyết tŕnh của cùng tác giả trong HMDC 2005 th́ nay mức chống đối giữa các phe trong đảng đă căng thẳng và đi xa hơn).

 

            Trong tương lai, nếu điều kiện cho phép và thời cơ thuận lợi th́ không tránh được một số khả năng có thể xẩy ra đưa đến sự phân hóa ĐCSVN thành: Tổ chức chính trị của những người CS bảo thủ chính thống, bên cạnh đó là những ngừơi sẵn  sàng thành lập một chính đảng theo khuynh hướng xă hội (như kiểu ở các đảng ĐCXH ở Bắc Âu, Đức, Pháp…), hoặc một số đảng viên CS cũ có thể tham gia vào những tổ chức chính trị đối lập với chế độ…như đă diễn ra ở nhiều nước cựu CS ở Đông Âu.

            Do những thay đổi sâu sắc của t́nh h́nh quốc tế và thay đổi rất lớn về tương quan lực lựợng rất bất lợi cho chế độ CSVN sau khi Liên xô tan ră. Do tiến tŕnh hoàn cầu hóa, trong đó VN dù muốn hay không cũng phải hội nhập. Tất cả những thay đổi quan trọng này đă ép chế độ phải có những quyết định trong chính sách về kinh tế, ngoại giao rất khác so với trước đây… Trong tiến tŕnh làm các quyết định này đă nảy sinh những khác biệt quan điểm, đường lối và biện pháp giữa các phe nhóm trong ĐCSVN.

            Sự tiến hành công tác đổi mới theo kinh tế thị trường nhưng duy tŕ chế độ độc đảng suốt 20 năm qua đă là một cơ hội làm ăn ngon lành và béo bở cho nhiều giới cán bộ, đảng viên tham nhũng. Làm giầu nhanh bất chính và dùng tiền để mua quyền đă là h́nh ảnh của các ông quan vô sản trong khoảnh khắc trở thành những triệu phú tư bản đỏ, sống trong biệt thự, có ngừơi hầu hạ, xe đưa đón cả các công tử và tiểu thư… đă làm nhân dân mất tin, nhiều đảng viên thất vọng, nghi ngờ và bất măn….

            Tất cả các yếu tố trên kết hợp với nhau tạo ra một  chế độ hỗn quan hỗn quân ngày càng sâu sắc. V́ thế sự chống đối lẫn nhau ngay trong TUĐ ngày càng kịch liệt là một thực tế không ai có thể phủ nhận, ngay cả họ với nhau.

 

            Ngừơi dân chủ cần hiểu việc này và phải biết khai thác tốt cơ hội và điều kiện này. Nếu giữ sách lược cũ, coi CS trước sau vẫn là những ngừơi CS thuần nhất và thống nhất cả trong tư tưởng lẫn hành động, hoặc vẫn chủ trương đừng có tin những điều một số ngừơi CS cấp tiến nói. Thái độ này có c̣n thích hợp trong giai đoạn t́nh h́nh thế giới đă thay đổi rất bất lợi cho các khuynh hướng CS bảo thủ không? Chủ trương như vậy là đẩy những ngừơi CS có ḷng và c̣n giữ được tinh thần trách nhiệm tiếp tục trong ṿng kiềm tỏa của bọn bảo thủ độc tài! Như vậy hóa ra là làm lợi cho địch và làm yếu phía ta!

            Cần phải hiểu rơ cục diện thế giới và VN đang biến chuyển ngày một sâu sắc theo chiều hướng bất lợi cho phía bảo thủ độc tài. Những lực tác động phân hóa họ với nhau ngày càng mạnh hơn so với các lực khiến họ có thể đoàn kết với nhau. Phải nắm vững t́nh h́nh này chúng ta mới biết và có thể khai thác để tạo những điều kịện thuận lợi cho công cuộc vận động dân chủ. Nếu không, cứ giữ cái nh́n khư khư bỏ tất cả họ vào chung một rọ là „CS“ th́ sẽ là một sai lầm nguy hiểm về sách lược.

 

            Nhưng mặt khác, chúng ta cũng phải thận trọng để t́m hiểu chủ ư đích thực của những ngừơi cấp tiến trong ĐCSVN. Có những ngừơi CS đă ư thức rơ là ư thức hệ Mác-Lê đă sai lầm và không tin vào thiện chí và khả năng của những ngừơi lănh đạo bảo thủ. Nhưng trong điều kiện hiện nay, c̣n nhiều ngừơi CS cấp tiến (mức độ lập trường và dấn thân khác nhau) vẫn hi vọng là có thể thuyết phục họăc ép được phía bảo thủ phải biết điều để đồng ư dân chủ hóa nội bộ trong đảng. Có nhiều lí do tại sao họ làm như vậy: ĐCS và chế độ hiện nay là sản phẩm chung của cả các phe. Mặt khác, họ lo ngại dứt giây động rừng. Có nhiều ngừơi trong phía cấp tiến cũng đă trở thành đại gia do tham nhũng hoặc bắt đầu bước vào con đường này….

            Ngoài ra, trong số này c̣n có những ngừơi chưa thấy và có thể không muốn biết là ước vọng của họ về dân chủ hóa nội bộ trong điều kiện của một chế độ độc đảng như hiện nay chỉ là ảo tưởng. V́ qui luật chính trị không thấy có trường hợp một chính đảng trong một chế độ độc tài có thể tự dân chủ hóa được. Ngược lại th́ mới là đúng, đă độc tài th́ càng độc tài hơn. Một đảng độc tài chỉ có thể lột xác khi nó ở trong t́nh trạng phải cạnh tranh để sinh tồn, nghĩa là khi nó sống trong một chế độ DCĐN. Qui luật này các ĐCS ở các nước Tây Âu đă trải qua trong các thập niên trước đây và đang diễn ra đối với nhiều ĐCS ở Đông Âu từ khi các nước này chuyển sang DCĐN.

 

 

ĐỀ NGHỊ CÁC VẤN ĐỀ CẦN THẢO LUẬN

 

            Sau khi thông tin và bổ túc các nhận định liên quan tới đề tài, chúng ta nên sang phần thảo luận để t́m ra được sách lược đấu tranh thích hợp và đề nghị ra một số công tác cần thiết. Chúng ta nên tập trung thảo luận vào các điểm sau:

1.      Sự xoay xở của phe bảo thủ độc tài trong ĐCSVN trong thời gian tới như thế nào? Khả năng và giới hạn của họ ra làm sao? Chúng ta khai thác như thế nào để có lợi nhất cho cuộc vận động dân chủ?

2.      Đối với những ngừơi cấp tiến trong ĐCSVN, những ngừơi CS c̣n có ḷng và c̣n biết ư thức trách nhiệm, th́ thái độ nên có của chúng ta ra làm sao? Thái độ bỏ họ trong một rọ chung với những ngừơi CS bảo thủ độc tài có c̣n thích hợp không? Sách lược „kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta“ có nên áp dụng không? Lợi và hại như thế nào, đâu là giới hạn? Những người cấp tiến trong ĐCSVN có thể đóng vai tṛ ǵ trong cuộc vận động dân chủ của toàn dân?

3.      Trong chính trị, địch thủ chỉ sợ và bạn bè nể, nếu chính ta có một lực đủ mạnh và vững vàng. Những khó khăn và trở ngại nào mà những ngừơi dân chủ ở trong nước đang gặp phải trong việc xây dựng một lực lựợng cho chính ḿnh? Làm sao nhận diện rơ được một số khuynh hướng và nhân sự dân chủ hiện nay ở trong nước?

4.      Nếu muốn tiếp sức và tác động hiệu quả trong việc cô lập phe độc tài bảo thủ và tiếp tay thành công trong  xây dựng một lực lựơng dân chủ th́ HMDC chúng ta nên làm những ǵ và làm như thế nào? Nhưng trước đó có cần phải cải tổ lại cách tổ chức của HMDC không?

 

            Các câu hỏi trên không chỉ liên quan riêng tới đề tài này, mà nó liên hệ tới nhiều đề tài trong cuộc HMDC 2006 của chúng ta. Hi vọng chúng ta sẽ t́m được một số giải pháp tốt đáp ứng đúng t́nh thế! ♣

__________________________________

 

 


 

 

 

 

CHỦ ĐỀ DÂN CHỦ & PHÁT TRIỂN SỐ 33

 

Sách lựơc đấu tranh như thế nào thích hợp trong thời đại mới

để đưa đất nước từ độc tài sang dân chủ đa nguyên?

Phát hành tháng 12. 2006

 

            Mặc dù có những điều kiện bất lợi nhưng chế độ độc tài CSVN vẫn phải chấp nhận để VN tham gia vào Tổ chức Thương mại Quốc tế (WTO). Điều này cho thấy tiến tŕnh mở cửa với thế giới bên ngoài, nhất là với các nước dân chủ đa nguyên, là một tiến tŕnh không thể đảo ngược!

            Trong thời đại toàn cầu hóa, những giao dịch kinh tế, thương mại và tài chánh là những tiền đề để thay đổi chế độ chính trị.

            Các điều kiện mới này đang mở cho đất nước những cơ hội tốt để chuyển hóa đất nước từ độc tài, tụt hậu sang dân chủ đa nguyên và phú cường. Nhưng nếu không biết đấu tranh th́ các thế lực độc tài cũng sẽ vẫn nằm ́; nếu thiếu sách lược thích hợp th́ có thể dẫn đất nước vào hỗn lọan!

            Những ngừơi dân chủ VN ở trong và ngoài nước suy nghĩ như thế nào về một sách lược đấu tranh thích hợp trong bối cảnh toàn cầu hóa và Thế giới Cộng sản đă tan ră?

            Cụ thể là thái độ và cách vận động của chúng ta như thế nào để biến cuộc bầu cử QH vào đầu năm tới trở thành cuộc vận động của nhân dân, trong đó có cả sự tham gia tích cực của những thành phần cấp tiến trong ĐCSVN và sự ủng hộ rộng răi của dư luận quốc tế, để bắt nhóm cầm đầu độc tài bảo thủ không được tiếp tục dở các tṛ bầu cử bịp bợm được nữa?

            Thân mời các vị quan tâm cho biết ư kiến và đề nghị khả thi!

            Dân chủ & Phát triển số 33 phát hành tháng 12.2006. Hạn chót gởi bài là 31.11.06.

 

 

 

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:

 

            www.dcpt.org     hay    www.dcvapt.net

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam     Trở về Mục Lục