|
|
Bộ Ngoại Giao Hoa-Kỳ:
Việt-Nam Xứng
Đáng Bị Liệt Kê Vào Danh Sách CPC
NGUYỄN QUỐC KHẢI
Tại buổi họp báo tại Bộ Ngoại giao Hoa-kỳ vào tuần vừa qua với
sự hiện diện của Bộ Trưởng Ngoại giao Colin L. Powell, Đại sứ John V.
Hanford đă tuyên bố rằng Việt-Nam xứng đáng bị liệt kê vào danh sách những
nước vi phạm tự do tôn giáo trầm trọng cần được quan tâm đặc biệt (country
of particular concern viết tắt là CPC). Ông nói tiếp những nhà lănh đạo
Hà-Nội đă bỏ qua nhiều cơ hội để cải thiện t́nh trạng vi phạm tự do tôn
giáo ở Việt-Nam. Để ra khỏi danh sách này, Việt-Nam cần phải thực hiện
những thay đổi đáng kể có thể đo lường được. Thí dụ như bao nhiêu tu sĩ
được thả tự do, bao nhiêu nơi thờ phượng như chùa và nhà thờ được cho hoạt
động trở lại.
Đại Sứ Hanford cho hay sau những cân nhắc kỹ lưỡng, Hoa-Kỳ sẽ
không thay đổi lập trường đối với quyết định xếp ba nước mới vào danh sách
CPC. Việt-Nam cũng như Saudi Arabia và Eritrea sẽ có 90 cho đến 180 ngày
để điều chỉnh t́nh trạng vi phạm tôn giáo. Nếu không Hoa-kỳ sẽ áp dụng
những biện pháp ngoại giao và kinh tế để chế tài.
Việt-Nam vẫn tiếp tục cố gắng chối bỏ những vi phạm tôn giáo.
Vào ngày thứ hai, 20 tháng 9, Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Dy Niên đă gặp
Phó Đại sứ Hoa-kỳ John S. Boardman tại Hà-Nội để nhờ chuyền lá thư phản
kháng với sự tức giận của Hà-Nội đến Bộ trưởng Ngoại giao Colin Powell.
[1]
Một ngày sau tại Washington, một phái đoàn ngoại giao cao cấp của Việt-Nam
do Thứ trưởng Ngoại giao Lê Công Phụng cầm đầu
đă đến Bộ Ngoại giao Hoa-kỳ để thảo luận vấn đề CPC.
Chúng ta được biết Liên Hiệp Âu Châu cũng đă nhiều lần kêu gọi
Việt-Nam cải thiện t́nh trạng nhân quyền, đặc biệt trong những năm gần đây.
Tại Hội nghi của Những Quốc gia Viện trợ cho Việt-Nam họp tại Hà-Nội vào
cuối năm ngoái, phái đoàn Liên hiệp Âu châu đă tuyên bố rằng “Thăng
tiến và bảo vệ nhân quyền cần phải đi đôi với sự phát triển bền vững của
một quốc gia.” Đầu tháng 6 năm nay đánh dấu sự thay đổi chính sách
viện trợ của Nhật bản cho Việt-Nam. Ông Mitsura Kitano, Công sứ của Ṭa
Đại sứ Nhật bản tại Hà-Nội, đă tuyên bố rằng “Theo chính sách viện trợ
mới của Tokyo, mức độ viện trợ của Nhật
bản cho Việt-Nam tùy thuộc năm yếu tố. Một trong những yếu tố này là
nguyên tắc tôn trọng nhân quyền và môi trường, cũng như là tiến bộ thực
hiện bởi chính phủ Việt-Nam đưa đến dân chủ và nền kinh tế thị trường.”
[2]
Chiếu theo Luật Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa-kỳ ban hành vào năm
1998, các biện pháp trừng phạt ở nhiều mức độ khác nhau.
[3]
Sau đây là những biện pháp chính:
(a)
Phản đối (demarche);
(b)
Lên án (condemnation);
(c)
Đ́nh hoăn hay hủy bỏ những cuộc trao đổi văn hoá hay khoa học;
(d) Từ
chối, đ́nh hoăn hay hủy bỏ những cuộc thăm viếng;
(e)
Hủy bỏ, giới hạn, hay tạm ngưng
chương tŕnh trợ giúp
của Hoa-kỳ;
(f)
Chỉ thị cho Ngân hàng Xuất Nhập cảng của Hoa-kỳ, Công ty Đầu tư Tư nhân
Hải ngoại, hoặc Cơ quan Mậu dịch và Phát triển không cung cấp dịch vụ thế
chấp, bảo hiểm, gia hạn tín dụng hoặc tham dự vào việc gia hạn tín dụng
cho bất cứ chính quyền, cơ quan, hoặc viên chức nào liên hệ đến việc vi
phạm tự do tôn giáo;
(g)
Hủy bỏ, giới hạn, hay tạm ngưng
chương tŕnh trợ giúp an ninh;
(h)
Chỉ thị cho những giám đốc Hoa-kỳ tại các cơ quan tài chính quốc tế chống
lại việc tài trợ bất cứ chính quyền, cơ quan, hoặc viên chức nào liên hệ
đến việc vi phạm tự do tôn giáo;
(i) Ra
lệnh cho trưởng các cơ quan thích hợp không xuất cảng bất cứ một sản phẩm
hay một kỹ thuật nào cho bất cứ chính quyền, cơ quan, hoặc viên chức nào
liên hệ đến việc vi phạm tự do tôn giáo;
(j)
Cấm bất cứ một cơ quan tài chánh nào của Hoa-kỳ tài trợ bất cứ chính quyền,
cơ quan, hoặc viên chức nào liên hệ đến việc vi phạm tự do tôn giáo một số
tiền tổng cộng trên US$10 triệu trong ṿng 12 tháng.
(k)
Cấm chính phủ Hoa-kỳ mua hay bán bất cứ dịch vụ hay sản phẩm nào với
bất cứ chính quyền, cơ quan, hoặc viên chức nào liên hệ đến việc vi phạm
tự do tôn giáo.
Đạo luật Tự do Tôn giáo 1998 c̣n cho phép Tổng thống Hoa-kỳ
thi hành những biện pháp khác để thay thế những biện pháp vừa kể miễn là
phù hợp với luật pháp Hoa-Kỳ và đạt được mục tiêu bảo vệ quyền tự do tôn
giáo. Đạo luật này cũng cho phép Tổng thống Hoa-kỳ có quyền miễn áp dụng
biện pháp trừng phạt nếu Tổng thống chứng minh được rằng không trừng phạt
sẽ có lợi cho Hoa-kỳ hoặc giúp sớm chấm dứt vi phạm tư do tôn giáo.
Đối với Việt-Nam, những biện pháp trừng phạt kinh tế nêu trên
rất có thể được thi hành. Ngoài ra, việc hạn chế du lịch và gửi tiền về
Việt-Nam cũng là những quyết định khả thi. Ngay cả việc không ủng hộ Việt-Nam
vào Tổ chức Mậu dịch Thế giới (WTO), vay tiền của Quỹ Tiền tệ Quốc tế và
Ngân hàng Thế giới cũng là những quyết định nằm trong tầm tay của Hành
pháp Hoa-kỳ theo Đạo Luật Tự do Tôn giáo. Trong khi Việt-Nam cần mọi
sự giúp đỡ để phát triển kinh tế và hội nhập với cộng đồng quốc tế, những
biện pháp vừa kể sẽ có tác dụng hết sức tai hại.
Về trường hợp Việt-Nam, Đại Sứ Hanford cho biết rằng Hoa-kỳ đă
cố gắng tránh cho Việt-Nam khỏi bị vào danh sách CPC, nhưng t́nh thế đă
bắt buộc Hoa-kỳ phải hành động. Hiện nay có 45 người bị giam cầm v́ tín
ngưỡng gồm cả Phật giáo, Công giáo, Tin lành, Hoà hảo, và Cao đài. Báo
cáo của Bộ Ngoại giao Hoa-kỳ cho biết con số này có thể lớn hơn nhiều
không kể 11 người bị quản thúc tại nhà. Nhiều người Tin lành thuộc nhóm
thiểu số bị chính quyền gây áp lực để bỏ đạo. Báo cáo cho biết đă xẩy ra
những vụ đánh đập, hăm hiếp, thủ tiêu những tín đồ. Hàng trăm nhà thờ và
nơi hành đạo tại Cao nguyên Trung phần và Tây Bắc bị đóng cửa. Chỉ có
khoảng 2% đến 5% được hoạt động trở lại. Cha Nguyễn Văn Lư là một tù nhân
lâu năm. Sức khoẻ sa sút. Án tù đă giảm hai lần nhưng không đủ để Việt-Nam
không bị xếp vào danh sách CPC. Điều cần thiết là Việt-Nam phải thả tự do
cho cha Lư.
[4]
Mới đây nhà nước Việt-Nam cho sửa sang lại nhiều đ́nh, chùa và xây Tượng
Phật lớn, tổ chức lễ tôn giáo linh đ́nh để cố thay đổi dư luận quốc tế về
tính trạng vi phạm tự do tôn giáo ở Việt-Nam. Tuy nhiên, những việc làm
này không có hiệu quả đối với những tổ chức nhân quyền quốc tế.
T́nh trạng vi phạm tự do tôn giáo ở Việt-Nam tiến đến một mức
độ trầm trọng đặc biệt trong năm 2004 v́ chính quyền Hà Nội vào ngày 18
tháng 6 vừa qua đă ban hành một Pháp lệnh về “Tín ngưỡng - Tôn giáo” mang
số 21/2004/PL-UBTVQH11. Pháp lệnh này nhằm kiểm soát tôn giáo một cách
triệt để. Ngay cả việc hành đạo tại nhà hay truyền đạo trên Internet cũng
bị cấm đoán. Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn tuyên bố rằng Pháp lệnh Tôn giáo hủ
lậu, phản văn minh, và phản tiến bộ.
[5]
Ba Linh Mục Chân Tín, Nguyễn Hữu Giải, và Phan Văn Lợi cho rằng nhà cầm
quyền Hà-Nội làm luật để gia tăng đàn áp tôn giáo.
[6]
Sự ra đời của Pháp lệnh 21/2004 như một thách thức đối với Đạo Luật Tự do
Tôn giáo của Hoa-kỳ. Không những thế Việt-Nam đă coi thường cả hai nghị
quyết Thượng viện Hoa-kỳ đă liên tiếp đưa ra trong đầu năm nay để kêu gọi
Việt-Nam thả tự do cho Cha Nguyễn Văn Lư vô điều kiện (S. RES. 311 - March
4, 2004) và tôn trọng tất cả những nhân quyền đă được quốc tế công nhận
(S. RES. 311 - April 27, 2004). Ngoài ra Ủy hội của Hoa-kỳ về Tự do Tôn
giáo Quốc tế trong hai năm liên tiếp đă khuyến cáo Bộ Ngoại giao xếp Việt-Nam
vào danh sách CPC nhưng Việt-Nam không lưu tâm đến. Ngoài ra, Việt-Nam c̣n
bị liệt kê vào danh sách những nước toàn trị và độc tài (totalitarian and
authoritarian regimes) bởi Bộ Ngoại giao Hoa-kỳ.
[7]
Quyết định coi Việt-Nam là một CPC đă chính thức đánh dấu
chính sách ngoại giao hai ngạnh của Hoa-kỳ. Một mặt Hoa-kỳ cứng rắn bằng
hành động với Việt-Nam về vấn đề tự do tôn giáo và nhân quyền như tất cả
các nước vi phạm khác. Mặt khác Hoa-kỳ tỏ ra thân thiện, thành thật t́m
cách giúp đỡ Việt-Nam qua các chương tŕnh trợ cấp nhân đạo như đặc cách
cho Việt-Nam được xử dụng quỹ chống bệnh AIDS gồm US$15 tỉ vào tháng 6 vừa
qua.
[8]
Khoảng vài ngày sau khi công bố bản án CPC, Bộ Canh nông Hoa-Kỳ tuyên bố
sẽ tặng cho Việt-Nam 24,000 tấn luá ḿ trong chương tŕnh Thực phẩm cho
Tiến bộ (Food For Progress) để chính phủ Việt-Nam bán lấy tiền chi dùng
vào các chương tŕnh xây và tái thiềt đường xá ở nông thôn, các trường
tiểu học, trạm y tế, trạm chuyển điện, hệ thống nước uống, và dẫn thủy,
v.v.
[9]
Chắc chắn rằng những cuộc tranh đấu cam go và bền bỉ đ̣i quyền
tự do tôn giáo của những nhà lănh đạo tinh thần, những người dân chủ và
đồng bào Thượng trong nước cũng như ở hải ngoại đă tạo ảnh hưởng sâu đậm
tại toà nhà Lập Pháp Hoa-Kỳ và phần nào đưa đến quyết định vào ngày 15.9
vừa qua. Nhà cầm quyền Hà Nội khi xua
đuổi những người Việt ra đi họ đă không nghĩ tới rằng những người này một
ngày nào đó sẽ là công dân của quê hương mới với đầy đủ nghĩa vụ và quyền
lợi. Họ có thể tạo thế lực chống lại chế độ Hà-Nội.
Đại Sứ John V. Hanford, tốt nghiệp University of North
Carolina và Gordon-Conwell Theological Seminary, được Tổng thổng George W.
Bush bổ nhiệm làm Đại sứ Lưu động đặc trách về tự do tôn giáo tại Bộ Ngoại
giao vào đầu năm 2001. Ông đă giữ chức vụ Giám đốc Chương tŕnh Tự do Tôn
giáo tại Quốc hội Hoa-kỳ từ năm 1986 và là một người kiến trúc sư chính
của Đạo Luật Tự do Tôn giáo 1998. Trước khi giữ chức vụ hiện nay tại Bộ
Ngoại giao Hoa-kỳ, ông John V. Hanford là một phụ tá mục sư của West
Hopewell Church tại Hopewell, Virginia. Đại sứ Hanford đă đích thân đến
Việt-Nam hai lần để điều tra vấn đề tôn giáo. Vào tháng 2 năm nay, tại
buổi điều trần trước Ủy ban Ngoại giao Thượng viện, Đại sứ John V. Hanford
đă cảnh cáo rằng Việt-Nam đứng trước khúc quanh về vấn đề tự do tôn giáo
và có thể bị xếp vào danh sách CPC.
Năm nay một nước được cho ra khỏi danh sách CPC là Iraq sau
khi chính quyền Saddam Hussein sụp đổ. Năm quốc gia tiếp tục bị ở trong
danh sách này là Trung quốc, Miến điện, Bắc Hàn, Sudan, và Iran. Với Việt-Nam
gia nhập nhóm CPC, Á châu trở thành khu vực nặng về vấn đề đàn áp tôn giáo
trên thế giới. Theo báo cáo của Bộ Ngoại giao Hoa-kỳ, Lào, Pakistan,
Bangladesh, Ấn độ, Nam Dương, Sri Lanka, Brunei và Mă Lai ít nhiều cũng có
những vấn đề kỳ thị tôn giáo. Trung quốc tiếp tục đàn áp tôn giáo mặc dù
đă bị xếp vào danh sách CPC ít lâu nay. Những nạn nhân v́ tín ngưỡng của
chính thể độc tài Trung quốc là những người theo Phật giáo Tây tạng, dân
Uighur theo Hồi giáo, Công giáo Vatican, Tin lành và Falungong.
[10]
Tài liệu của Ủy hội Hoa-kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế nhận định
rằng Hoa-kỳ không có ư định buộc các quốc gia phải chấp nhận giá trị của
Hoa-kỳ. Tuy nhiên một khi các quốc gia này đă cam kết bảo vệ quyền tự do
tín ngưỡng trong các hiệp định quốc tế như Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân
quyền (Universal Declaration of Human Rights) và Công ước Quốc tế về Quyền
Dân sự và Chính trị (International Covenant on Civil and Political
Rights), Hoa-kỳ mong muốn các quốc gia này thi hành những cam kết đó. Các
chế độ
độc tài không thể dùng chiêu bài “vấn đề nội bộ” để chối bỏ những cam
kết quốc tế. [11]
Hà Nội
nên làm ǵ và sẽ làm ǵ sau quyết định của Washington. Đó là một câu hỏi
được nhiều người đặt ra. T́m giải đáp hợp lư cho phần (1) của câu hỏi
tương đối dễ dàng.
[12]
Phần (2) đ̣i hỏi một sự ước đoán. Sau khi danh sách CPC vừa được công bố,
Hà-Nội hết sức tức giận như nhận xét của báo chí quốc tế. Sư tức giận sẽ
nguôi đi với thời gian và sẽ mang lại sự sáng suốt cho những nhà lănh đạo
Hà-Nội. Nhưng v́ quyền lợi tối thượng của Đảng CSVN, Hà Nội sẽ không chủ
tâm nới lỏng việc kiểm soát tôn giáo nói riêng và nhân quyền nói chung
trong giai đoạn châm chước (3-6 tháng) cho tới vài năm. Là một quốc gia
với sự phân quyền rơ ràng, tôn trọng luật pháp, Hoa-kỳ sẽ chứng tỏ ư chí
thực thi Đạo luật Tự do Tôn giáo đến nơi đến chốn. T́nh trạng phát triển
của Việt-Nam sẽ gặp trở ngại ngày càng lớn khiến cho những nhà lănh đạo
Hà-Nội phải suy tính lại. Trung quốc không giúp ǵ đáng kể cho Việt-Nam cả
mà c̣n trở thành một đối thủ của Việt-Nam về mặt kinh tế lẫn an ninh quốc
gia. Rút cuộc Việt-Nam vẫn phải trông cậy vào khối ASEAN, Nhật bản và các
nước Tây phương. Không c̣n lựa chọn nào khác.♣
Chú thích:
[1]
Ben Rowse, “Vietnam Lodges Protest with US Over Religious Freedom
Report,” AFP, Hanoi, September 21, 2004.
[2]
AFP, “Japan Lays Out New Aid Policy For Vietnam”, June 3, 2004.
[3]
U.S. Congress, “International Religious Freedom Act of 1998”, Public
Law 105-292, as amended by Public Law 106-55 and Public Law 107-228,
Washington, DC, 1998.
[4]
Colin L. Powell and John Hanford, “Report on International Religious
Freedom,” U.S. Department of State, Washington, DC, September 15,
2004.
[5]
Ngô Nhân Dụng, “Pháp Lệnh Tôn Giáo: Cộng Sản Đang Diệt Tôn Giáo ở Việt-Nam,”
Wesminster, California: 13.07.2004.
[6]
Chan Tin, Nguyen Huu Giai, and Phan Van Loi, “Vietnam’s New Ordinance
on Religion: A Method of Oppressing Religion by the Means of Law,”
Vietnam: August 15, 2004.
[7]
Ben Rowse, “Vietnam Lodges Protest with US Over Religious Freedom
Report,” AFP, Hanoi, September 21, 2004.
[8]
Adam Entous, “Bush Defends Inclusion of Vietnam In AIDS Fund,”
Reuters, June 23, 2004.
[9]
U.S. Fed News, “USDA To Donate 24,000 Tons of Wheat to Vietnam,”
September 17, 2004.
[10]
P. Parameswaran, “Asia Dominates US Blacklist of Top Religious Freedom
Violators,” AFP, September 16, 2004.
[11]
USCIRF, “Frequently Asked Questions,” on website www.uscirf.org.
[12]
Âu Dương Thệ, “Hà Nội Làm Ǵ Sau Quyết Định của Washington,” Warstein,
Germany, 22.09.2004.
Trích trong:
Mục Thời sự Tạp
chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|