|
VIỆT NAM HAI TUẦN
QUA
(16-29.9.04)
LTS: Dưới đây là cuộc phỏng vấn TS Âu Dương Thệ
của ông Quang Dũng đài Phục hưng Việt Nam đă được phát thanh ngày
30.9.04.
PHẢN ỨNG
CỦA CSVN VỀ QUYẾT ĐỊNH CỦA HOA K̀ ĐẶT VN VÀO DANH SÁCH CÁC NỨƠC CẦN QUAN
TÂM ĐẶC BIỆT (CPC)
Hà nội phản đối như thế
nào đối với quyết định của chính phủ Mĩ?
Ngày 16.9,
nghĩa là chỉ nội một ngày sau khi Bộ trửơng Ngoại giao Mĩ Colin Powell
công bố quyết định của chính phủ Mĩ đưa VN vào danh sách „các nước đặc
biệt quan tâm“ v́ vấn đề không tôn trọng tự do tôn giáo, Hà nội đă lên
tiếng phản đối. Họ cho đó là „thông tin sai lệch và không phản ảnh đúng
t́nh h́nh.“(TTXVN 16.9)
Tiếp theo đó
Phó Đại sứ Hoa ḱ (HK) ở Hà nội cũng được mời lên Bộ Ngoại giao VN để nghe
phản đối về việc này. Nhân dịp này Bộ Ngoại giao VN đă nhờ sứ quán Mĩ
chuyển một thơ cho Ngoại trửơng HK Powell. (BBC 21.9)
Cũng trong
thời gian này Đại hội 6 của Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) đang họp ở Hà nội, một
tổ chức ngoại vi của ĐCSVN, nên nhiều tu sĩ các tôn giáo khác nhau thuộc
các hội Tôn giáo quốc doanh đă lên tiếng phản đối Mĩ về việc này.
Lập luận phản đối của
Hà nội ra làm sao?
Phần lớn là
những lập luận quen thuộc không làm ai ngạc nhiên. Về lập luận phản đối
th́ phải kể tới bài báo dài đăng trên tờ Quân đội Nhân dân ngày 19.9. Bài
báo đă đưa ra lí luận bên ngoài có vẻ khoa học lắm:
„Muốn
đánh giá một nước có tự do tôn giáo hay không, thường người ta phải căn cứ
vào 3 tiêu chí là vấn đề đào tạo chức sắc, phổ biến kinh sách tôn giáo
và việc xây dựng cơ sở thờ tự như nhà thờ, chùa, thánh thất, thánh đường….“
Tiếp đó bài
báo đă đưa ra dẫn chứng những con số cho thấy cả ba lănh vực này trong
thời gian qua đều gia tăng. Rồi họ kết luận, như thế là ở VN có tự do tôn
giáo. Lối lí luận này, cũng giống hệt như lối lí luận cùn cùa Ban tư tửơng
Văn hoá trung ương (TTVHTU) ĐCSVN mỗi khi bị quốc tế kết án về tự do thông
tin báo chí ở VN. Trong những dịp như vậy Hà nội cũng thừơng dẫn chứng là,
hiện ở VN đă có tới mấy trăm tờ báo và tạp chí và như thế là đang có tự do
báo chí đấy chứ. Ở đây, họ cố t́nh lờ đi rằng, tất cả những tờ báo
đó đều dứơi quyền chỉ huy của ĐCSVN. Các hội nhà báo, nhà văn và kí giả
đều dứơi sự kiểm soát nghiêm ngặt của Ban TTVHTU.
Trong
các lănh vực hoạt động tôn giáo cũng thế, họ cố lờ đi một nguyên tắc đầu
tiên và cơ bản để được coi là có tự do tôn giáo, đó là nguyên tắc các tôn
giáo được tự do thành lập. Trong Pháp lệnh Tôn giáo gần đây nhất
của chế độ, mà chúng tôi đă có dịp tŕnh bày với Quí thính giả trước đây
hai ḱ, đă cho thấy chỉ có những tôn giáo nào được Nhà nứơc, tức là chính
quyền của ĐCSVN, cho phép th́ mới được hoạt động mà thôi. Nói khác, chỉ có
những Giáo hội mà dân chúng thường gọi một cách khinh bỉ là Giáo hội quốc
doanh nằm trong MTTQ th́ mới được tự do hoạt động!
Các cách lí
luận cùn, lí luận lấy được theo lối của kẻ mạnh, chỉ có thể áp dụng trong
những chế độ độc tài. C̣n trong những xă hội dân chủ th́ lối lí luận này
hoàn toàn không ăn khách, chẳng ai chịu nghe. V́ khi đó, những dẫn giải và
lí luận khác xác thực sẽ có sức thuyết phục lớn!
Nhưng đang có một số
dấu hiệu cho thấy là Hà nội đă thay đổi thái độ từ cứng rắn tới tỏ ra biết
điều hơn. Có thực vậy không?
Thái độ của
chế độ HN đối với quyết định của chính phủ Mĩ về việc xếp VN vào „các nước
đáng quan tâm“ có hai mặt. Bề nổi, bề ngoài th́ họ lớn tiếng phản đối
quyết định này của HK, như đă tŕnh bày ở trên. Họ phải làm như thế
là để giữ thể diện. Nhưng thực tế th́ họ đang phải cân nhắc xem
làm sao, làm thế nào để bớt được những hậu quả rất bất lợi cho chế độ do
quyết định mới đây của HK.
Thật vậy,
Đại sứ
đặc trách tự do tôn giáo tại Bộ Ngoại giao Mĩ, John
Hanford mới đây đă tiết lộ rằng,
sáng ngày 21.9.2004,
Thứ
trưởng ngoại giao Lê Công Phụng, đă đến gặp đại sứ Hanford
ở Washington
để than phiền về
quyết định
CPC. Nhân vật cao cấp này của
Bộ Ngoại Giao Hoa kỳ
đă trả lời:
" Chúng tôi đă loan báo đến chính
phủ VN nhiều lần về vấn đề tự do tôn giáo. Chúng tôi đă tạo cho quí vị quá
nhiều cơ hội. Nhưng rất tiếc, quí vị đă không đáp ứng. Tuy nhiên, đến lúc
này cũng chưa muộn, nếu quí vị có thiện chí làm thăng tiến tự do tôn giáo
cho người dân của quí vị, th́ chúng tôi sẽ rất vui lấy tên VN ra khỏi danh
sách các quốc gia đáng quan tâm đặc biệt".
(Uỷ ban Tự do Tôn giáo cho
VN-CRFV,22.9)
Tại cuộc họp báo ngày 24.9 thái độ của Hà nội trong
vấn đề này c̣n tỏ ra mềm mỏng hơn. Ông Lê Dũng,
phát ngôn viện Bộ Ngoại giao:
„Trong
thời gian qua, giữa hai nước Việt Nam và Hoa ḱ đă
tiến hành một số cuộc trao đổi, trong đó có cả vấn đề về nhân quyền. Phía
Việt Nam cũng đă tổ chức cho nhiều đoàn đại diện của Hoa ḱ
sang thăm Việt Nam t́m hiểu và trao đổi những vấn đề mà hai bên cùng quan
tâm.
Trong thời gian tới, Việt Nam cũng sẽ tiếp tục phối hợp
với phía Hoa ḱ để giải quyết những vấn đề mà hai
bên cùng quan tâm.“
Cuối
cùng ông Lê Dũng bảo rằng,
„vấn đề quan trọng là phía Hoa ḱ
cũng phải có những bước đi, những quyết định không ảnh hưởng tới sự phát
triển trong quan hệ giữa hai nước.“ ( TTXVN 24.9)
Tại sao Hà nội lại tỏ ra có thái độ „nhún nhường,
biết điều“ như thế?
Làm sao có thể
hiểu được thái độ „nói vậy nhưng không phải làm vậy“ của chế độ CSVN? Để
hiểu được thái độ này của Hà nội chúng ta nên chú ư tới câu cuối trong lời
phát biểu của Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao VN: „vấn đề
quan trọng là phía Hoa ḱ cũng phải có những bước
đi, những quyết định không ảnh hưởng tới sự phát triển trong quan hệ giữa
hai nước.“
Rơ ràng câu
nói này chứa đựng sự lo ngại rất lớn của Hà nội, nếu Mĩ có những quyết
định mạnh bạo trong nhiều lănh vực mà Đạo luật Tự do
Tôn giáo Quốc tế của Hoa kỳ ban hành vào năm 1998 đối với những
nước bị xếp vào „thành phần đáng quan tâm“. Chiếu theo
Đạo luật này Washington có thể áp dụng nhiều biện pháp trừng phạt ở nhiều
mức độ khác nhau từ chính trị, ngoại giao, tài chánh, thương mại…
Có hai lí do
chính khiến Hà nội phải quan ngại tới việc Mĩ xếp VN vào những quốc gia
đặc biệt phải quan tâm v́ tự do tôn giáo không được tôn trọng. Thứ nhất
là, việc kết án chế độ CSVN đă không tôn trọng tự do tôn giáo không
phải là ư kiến chủ quan riêng của Mĩ, mà là nhận định chung của các nước
dân chủ, đồng thời là bạn hàng buôn bán, đầu tư và viện trợ chính cho VN.
Các nước Liên minh Âu châu (EU) cũng kết án Hà nội trong các năm qua. Gần
đây chính phủ Nhật và Quốc vương Thụy điển, là hai nước có liên hệ thân
thiện với Hà nội, cũng đă phải công khai nói cho chế độ CSVN biết, nếu họ
không tôn trọng tự do tôn giáo và nhân quyền th́ hai nước này phải xét lại
chính sách viện trợ, đầu tư và buôn bán với VN.
Lí do thứ hai,
mục tiêu quan trọng hiện nay của CSVN là làm sao tăng trưởng kinh tế nhanh
để có thể hội nhập với quốc tế trong kỉ nguyên toàn cầu hoá, đồng thời
phải t́m một thế lực quốc tế mạnh để làm thế quân b́nh với sức ép ngày
càng lớn từ Bắc kinh. Giới lănh đạo Hà nội thừa biết rằng, muốn đạt
các mục tiêu này th́ không thể không đi với Mĩ, siêu cường duy nhất hiện
nay trên thế giới!
ĐẠI HỘI
6 CỦA MẶT TRẬN TỔ QUỐC (MTTQ)
Đại hội VI của Mặt
trận Tổ quốc đă diễn ra như thế nào và thành phần nhân sự có ǵ mới không?
Đại hội (ĐH)
6 của MTTQ vừa diễn ra ở Hà nội trong ba ngày từ 21-23.9. Chúng ta biết
MTTQ là một tổ chức quần chúng ngoại vi của ĐCSVN. Tất cả các tổ chức
trong nhân dân như tôn giáo, văn hoá, giáo dục, phụ nữ, thanh thiếu nhi,
ngoại giao…đều nằm trong MTTQ. Mọi chương tŕnh hoạt động của MTTQ đều do
Đảng quyêt định.
Trứơc khi ĐH
6 họp th́ Hội nghị Chủ tịch đoàn của MTTQ khoá 5, cơ quan cao nhất của MT,
đă họp chuẩn bị trước đó một tuần. Ngày 17. 9 cơ quan này đă cho biết, Hội
nghị đă „giới thiệu“ 319 vị tham gia Uỷ ban Trung ương (UBTU) MTTQ khoá 6
(2004-09). Ngày 23. 9 khi kết quả công bố việc „bầu“ các người vào UBTU
MTTQ khoá 6 th́ có 320 ngừơi đă „trúng cử“. Nghĩa là 100% những ngừơi do
Chủ tịch đoàn của MTTQ giới thiệu trước đây vài ngày đă trúng cử tất cả.
V́ thế, cái từ „giới thiệu“ ở đây phải hiểu là „chỉ định“ th́ mới đúng.
Mặt khác, ĐH được tổ chức chỉ có tính cách dân chủ h́nh thức mà thôi. V́
tuy 879 đại biểu đă về tham dự ĐH, nhưng mọi quyết định về đường lối và
nhân sự cho ĐH 6 đă được Hội nghị Chủ tịch đoàn MTTQ quyết định thay
trước đó một tuần rồi!
Chính v́ thế
không có ǵ lạ, ông Phạm Thế Duyệt lại được tái bầu làm Chủ
tịch MTTQ. Phạm Thế Duyệt trước đây đă từng là Uỷ viên BCT và Thường trực
BCT ĐCSVN dứơi thời Lê Khả Phiêu.
Cách làm việc của MTTQ,
hay nói đúng hơn cách tổ chức các Mặt trận Dân tộc của CSVN từ trước tới
nay như thế nào?
Chúng ta cần
biết chính sách Mặt trận, tức là chính sách thành lập các MT
dân tộc, là một chủ trương quan trọng của ĐCSVN từ khi đảng này thành lập
1930. Nó là nguyên tắc tổ chức các đoàn thể quần chúng của các ĐCS từ Âu
sáng Á, trước đây ở Liên xô và các nước CS Đông Âu.
Tuy
nhiên ĐCSVN, từ thời Hồ Chí Minh, có thể nói là một ĐCS đă vận dụng nhiều
thủ đoạn tinh vi nhất, đồng thời cũng xảo quyết nhất trong việc
thành lập các MT dân tộc suốt quá tŕnh trên 70 năm hoạt động của nó.
Khởi đầu với
Mặt trận Việt Minh trong giai đoạn mở đầu chống Pháp, nhóm
lănh đạo CSVN đă thanh toán những lănh tụ nguy hiểm của các đảng không CS,
mua chuộc nhiều nhân vật khác của các đảng này, mời mọc các nhân sĩ, tu sĩ
và trí thức vào những chức vụ lớn bề ngoài. Họ đă thành công trong giai
đoạn đó và đă loại tất cả các đảng không CS để trở thành lực chính trị độc
nhất lănh đạo cuộc kháng chiến chống Pháp.
Nguyên tắc
chung trong việc tổ chức các MT của ĐCSVN là chủ trương „tối đa và
tối thiểu“. Những chủ trương của Đảng CS là tối đa, c̣n những ǵ
do các MT của họ đưa ra chỉ là „tối thiểu“. Có nghĩa là, những chính
sách của họ đưa ra cho MT thi hành không có những đ̣i hỏi cao và tuyệt đối,
mà chỉ chứa đựng những điểm đang được đại đa số quần chúng lúc đó quan tâm
và mong muốn. Thành thử không phải chỉ quần chúng b́nh thường mà cả nhiều
nhân sĩ và chuyên viên yêu nước theo cảm tính đă dễ bị lôi cuốn!
Nguyên tắc
này cũng đă được khai triển và tinh vi hoá hơn trong việc họ thành lập
MTGPMNVN 1960. Như sau này mọi ngừơi đều biết. Nhưng khi ĐCSVN thành công,
th́ những nhân vật làm cây cảnh sẽ bị thay thế bằng những ngừơi nồng cốt
của đảng. Sau khi chiến thắng miền Nam th́ MTGPMN đă bị giải tán và sát
nhập vào MTTQ. Nguyễn Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát… chỉ c̣n đóng
vai bù nh́n. Nói một cách khác, khi ĐCS c̣n ở thế yếu th́ họ chỉ đưa
ra những đ̣i hỏi „tối thiểu“, nhưng khi họ đă thành công th́ họ đ̣i hỏi „tối
đa“. Nghĩa là độc quyền toàn bộ trong mọi sinh hoạt của xă hội!
Một trong những lănh
vực hoạt động quan trọng của MTTQ là hoạt động kiều vận. Nó có đặc điểm
ǵ trong lúc này?
Hoạt động
kiều vận là một bộ phận rất quan trọng trong các hoạt động của MTTQ. Các
cơ quan công an mật vụ, ngoại giao của ĐCSVN gài các cán bộ đă được học
tập về kiều vận nắm giữ các lănh vực hoạt động kiều vận trong MTTQ. Chính
sách này đang trở thành rất quan trọng từ sau BCT ĐCSVN ra Nghị
quyết (NQ) số 36 về chính sách đối với gần ba triệu Ngừơi Việt ở nứơc
ngoài vào cuối tháng 3 vừa qua.
Chỉ vài ngày
trước ĐH 6 của MTTQ họ đă tổ chức một cuộc nói chuyện qua làn sóng điện
tử ở trong và ngoài nước cho Phạm Thế Duyệt để cho ông ta giải thích về ư
nghĩa của NQ 36. Trong dịp này Phạm Thế Duyệt đă lập lại toàn bộ những
luận điệu và mục tiêu mà BCT đă đưa ra trong NQ 36. Dĩ nhiên, ông Duyệt
không nói theo lối chỉ thị mà chỉ đưa ra theo lối „tối thiểu“ mà thôi.
Nghĩa là những khẩu hiểu đại đoàn kết và hoà giải dân tộc lại được
ngừơi đứng đầu MTTQ tô hồng. Phạm Thế Duyệt tránh né không đả động
ǵ tới những chính sách độc tài đàn áp dă man của chế độ CSVN đă là nguyên
nhân khiến mấy triệu thuyền nhân Việt Nam đă phải bỏ nước ra đi sau 1975,
trong đó bao nhiêu trăm ngàn ngừơi đă phải bỏ thân trên biển cả!
Nhưng không
ai có thể quên được rằng, nhóm lănh đạo bề ngoài th́ nói hoà giải, đoàn
kết, nhưng thực tâm là chỉ có ḅn rút và lợi dụng, nếu cần thiết th́ chụp
mũ và trừng trị. Đây là một trong những quyết định vừa được Phạm Thế Duyệt
đưa vào „Chương tŕnh hành động“ trong ĐH 6 của MTTQ:
„Kiên
quyết đấu tranh làm thất bại các luận điệu và mọi hành động xuyên tạc của
các thế lực thù địch nhằm ly khai chia rẽ các tôn giáo, các dân tộc ḥng
sử dụng chiêu bài dân chủ, nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ
nước ta, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc.“
(ĐCS 24.9)
NHÓM
LĂNH ĐẠO CSVN VẪN CHỈ MUỐN
„TẮM
KHÔNG CHỊU GỘI ĐẦU“
Chúng tôi được biết lá thư thứ hai của
Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh đang đựơc phổ biến ở trong và ngoài nước.
Trong đó ông ta đă đưa ra những điểm ǵ mới?
Những ai theo dơi t́nh h́nh nội
bộ của cấp lănh đạo CSVN đều rất quan tâm tới lá thư mới nhất của Thượng
tướng Nguyễn Nam Khánh ngày 15.7 gởi TBT Nông Đức Mạnh, Bộ chính trị (BCT)
và Trung ương đảng (TUĐ). Bức thư này vừa mới lọt ra được bên ngoài. Trong
thơ này tướng Nguyễn Nam Khánh, nguyên UVTUĐ và Phó Chủ nhiệm tổng cục
chính trị Quân đội Nhân dân, đă tóm lược những phần chính cuộc nói chuyện
ngày 8.7.2004, với Uỷ viên BCT Phan Diễn, kiêm Uỷ viên
thường trực Ban Bí thư –tức là người có quyền lực thứ hai sau Nông Đức
Mạnh- tại Văn pḥng TUĐ (số 4 Nguyễn Cảnh Chân). Dự cuộc họp c̣n có Phạm
Văn Thọ, Uỷ viên Trung ương, Trưởng ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ. Cuộc nói
chuyện này để trả lời thư ngày 17.6 của TT Nguyễn Nam Khánh gởi TBT Nông
Đức Mạnh, BCT và Ban chấp hành trung ương (BCHTU).
Để hiểu được diễn tiến mới về việc này
xin cho biết trong thơ 17.6 Tướng Khánh đă tŕnh bày vấn đề ǵ?
Đúng vậy, chúng tôi chỉ xin tóm lược lá thơ này, v́
một tháng trước chúng tôi đă tŕnh bày với Quí thính giả
lá thư của tướng Khánh. Nội dung thơ này được coi
như là sự triển khai bản Điều trần 7 điểm của
Đại tướng Vơ Nguyên Giáp
vào đầu năm nay gởi Nông Đức Mạnh, BCT và BCHTU.
Tướng Giáp đă kết án những tệ trạng tham nhũng, nạn
bè phái, vô kỉ luật ở ngay trong cấp lănh đạo. Ông đă coi đó là những „nguy
cơ đe doạ sự tồn vong của Đảng“. Tướng Giáp đă
nêu rơ hai trường hợp cụ thể ở đây là vụ Tổng cục 2
(phụ trách an ninh, t́nh báo) thuộc Bộ quốc pḥng (BQP)
và nhất là vụ T4, ông đă cho là „một vụ án chính trị „siêu nghiêm
trọng“ vi phạm kỉ luật của quân đội.“ Vụ này đă được BCT khoá 8
bàn giao lại cho BCT khoá 9 hiện nay, nhưng vẫn chưa được giải quyết.
Trong thơ
ngày 17.6 tướng Khánh không chỉ nói rơ mà c̣n nói thẳng và nêu đích danh
là chính Đại tướng Lê Đức Anh –nguyên uỷ viên BCT, cựu Chủ
tịch nước và Bộ trưởng Quốc pḥng- đă là ngừơi chủ mưu „Vụ án chính trị „siêu
nghiêm trọng“. Tướng Nguyễn Nam Khánh đă liệt kê những việc làm nhằm chiếm
đoạt quyền hành của tướng Lê Đức Anh từ vụ Xiêm Riệp 1983 ở Cao mên, vụ
Sáu Sứ 1991 và nghiêm trọng nhất là vụ T4 từ giữa thập niên 90.
Trong đó Lê Đức Anh đă lợi dụng Tổng cục 2 của Quân đội Nhân dân ngụy tạo
tài liệu và chụp mũ nhiều uỷ viên BCT và đánh lừa toàn bộ BCT những việc
mà Lê Đức Anh nói là có liên hệ với cơ quan t́nh báo Mĩ CIA.
Thượng tứơng Nguyễn
Nam Khánh đă đề nghị giải pháp như thế nào?
Sau khi nêu đích danh tướng Lê Đức
Anh đă là ngừơi chủ mưu trong vụ này, nhưng suốt 10 năm qua Lê Đức Anh vẫn
b́nh chân như vại , TT Nguyễn Nam Khánh đă cảnh báo:
„Chúng
tôi thấy có hiện tượng bao che, ngăn cản làm rơ sự thật, bao che, ngăn cản
việc xử lư nghiêm minh các vụ vu khống chính trị do Tổng cục 2 thực hiện.“
Ông đ̣i hỏi: „Không
phải chỉ dừng lại ở chỗ minh
oan“
mà „ cần phải làm rơ tính chất của tội phạm
trừng trị nghiêm khắc cả những kẻ phạm tội và những kẻ bao che ngăn cản
bất kể người đó là ai.“
Không chỉ cảnh cáo chung, mà TT Nguyễn Nam Khánh
c̣n nêu đích danh và địa chỉ những nhân vật nào trong BCT hiện nay cũng
như trước đây phải chụi trách nhiệm nếu không đem ra xử công minh vụ này:
„Tôi nghĩ rằng,
nếu đồng chí Tổng bí thư
(tức Nông Đức Mạnh), Nguyên
Tổng bí thư (Đỗ Mười và Lê Khả Phiêu),
các Uỷ viên Bộ Chính trị, Uỷ viên Ban Bí thư, Uỷ ban kiểm tra, Uỷ viên
Đảng uỷ quân sự Trung ương, các đồng chí nguyên cố vấn, đă biết các vụ này
mà muốn cho qua, làm chiếu lệ cũng là bao che, ngăn cản, nói mà không làm!
„
Trong cuộc gặp tướng Khánh mới đây ông
Phan Diễn, người thứ hai của chế độ, đă trả lời như thế nào và có đưa ra
biện pháp thích đáng không?
Trong cuộc gặp đặc biệt ngày 8.7 Uỷ viên BCT, Thường trực Ban
bí thư Phan Diễn đă đồng ư với nhận định của ĐT Vơ Nguyên Giáp và TT
Nguyễn Nam Khánh là:
„ Vụ T4 là một vụ án chính trị nghiêm trọng. Bộ Chính trị
đă tổ chức Ban kiểm tra liên ngành để xem xét. Ban kiểm tra liên ngành đă
đề nghị Bộ Chính trị và Bộ Chính trị đă xác định là vụ án chính trị nghiêm
trọng.“
Tuy nh́n nhận như thế, nhưng ông Phan Diễn đă cho biết chỉ có
bốn người thuộc cấp dứơi trong TC 2 sẽ bị đưa ra xét xử, c̣n những ngừơi
đứng đầu TC 2 th́ chỉ bị xử lí nội bộ. Nhưng điều đáng quan tâm nhất
là người chủ mưu trong vụ T4 là Đại tướng Lê Đức Anh và những ngừơi bao
che cho ông ta ở trong BCT suốt từ 10 năm qua lại b́nh chân như vại!
Thực vậy, ông Phan Diễn đă giải thích với Tướng Nguyễn Nam Khánh về
việc này như sau:
„ T4 là một vụ án nghiêm
trọng, nhưng Bộ Chính trị phải chọn vấn đề ǵ trực tiếp ảnh hưởng đến nội
bộ Đảng, Nhà nước, Quân đội mới làm, báo cáo cho Bộ Chính trị rơ chứ không
báo cáo cho Trung ương, có việc không nói cụ thể cho Trung ương và không
thảo luận.“
Ông Phan Diễn t́m cách giải thích tiếp với
TT Nguyễn Nam Khánh theo lối ṿng vo, tránh né:
„Trong văn bản của đồng chí
có đề cập đến sự liên quan của một số đồng chí lănh đạo trước đây. V́ đă
lâu rồi và không ảnh hưởng trực tiếp đến nội bộ Đảng hiện nay nên không
làm. V́ đưa ra vấn đề này, sẽ tranh căi rồi không kết luận được, sẽ làm
cho t́nh h́nh phức tạp thêm. „
Trong vụ T4, có ư kiến anh Giáp [Vơ Nguyên Giáp], anh
Mân[Chu Huy Mân] , anh và một vài đồng chí nữa, nhưng Bộ Chính trị không
báo cáo ư kiến của các anh với Ban Chấp hành Trung ương, ngay cả ư kiến
anh Phiêu [Lê Khả Phiêu] cũng không báo cáo với Ban Chấp hành Trung ương.
Ư kiến đề nghị có rất nhiều ư kiến khác nhau. Nếu đă đưa là đưa hết th́
Ban Chấp hành Trung ương khó khăn trong việc xem xét, và không thể kết
luận được, làm cho nội bộ phức tạp thêm.“
Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh có đồng ư
với cách giải quyết của Phan Diễn không?
Cách giải thích và lối giải quyết của Phan Diễn, người đứng thứ
hai trong nhóm lănh đạo hiện nay, đă cho thấy nhóm này vẫn chỉ muốn tiếp
tục thái độ „tắm không muốn gội đầu“, tức là những phần tử
chủ mưu th́ được bảo vệ c̣n những kẻ dứơi th́ bị đưa ra xét xử. Đây chính
là thái độ trốn tránh trách nhiệm của những ngừơi có quyền lực lớn nhất
hiện nay của chế độ. Cho nên tướng Nguyễn Nam Khánh trong thư ngày 15.7 đă
phản đối việc này. Ông đ̣i phải đưa cả những người lănh đạo Tổng cục 2 ra
xét xử công khai:
„Vũ Chính và Nguyễn Chí Vịnh là những kẻ đồng chủ mưu
các vụ vu khống của lănh đạo hiện nay của Tổng cục II. Phải đưa ra Pháp
luật.“
Quan trọng hơn nữa, tướng Nguyễn Nam Khánh c̣n tố cáo ư định
coi thường Điều lệ và kỉ cương của đảng của một số ngừơi có quyền lực lớn
nhất hiện nay trong BCT:
„Ban Chấp hành
trung ương bầu ra Bộ Chính trị, Bộ Chính trị không được đặt ḿnh cao hơn
Trung ương, Ban Chấp hành Trung ương bầu ra Bộ Chính trị, kiểm tra và giám
sát Bộ Chính trị. Bộ Chính trị phải báo cáo với Trung ương các công việc
xây dựng, củng cố Đảng, những vấn đề nội bộ Đảng, liên quan đến sự nghiệp
bảo vệ Đảng, Nhà nước, Chế độ. Cho nên một lần nữa,
yêu cầu Bộ Chính trị gửi toàn văn bản của tôi đến Trung ương. Vấn đề
T4, các vấn đề của lănh đạo, chỉ huy Tổng cục II rất nghiêm trọng, có hệ
thống, rất nguy hiểm, liên quan đến sự trong sạch vững mạnh của Đảng, hạnh
phúc của dân tộc nói chung và của các đảng viên là nạn nhân của sự vu
khống chính trị của lănh đạo Tổng cục II hiện nay.
Và Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh đă kết luận:
„Bộ Chính trị cần lắng nghe tất cả, phân biệt đúng sai trên
quan điểm của Đảng, chứ không v́ lư do có những ư kiến khác nhau mà xếp
lại những vụ việc nghiêm trọng. Trung thực mà nói, ngay trong số đồng
chí nguyên Uỷ viên Bộ Chính trị, nguyên Uỷ viên Ban Bí thư, cũng có người,
cá biệt dính líu đến các vụ của lănh đạo Tổng cục II hiện nay.“
Cuối cùng, TT Nguyễn Nam Khánh, tác giả lá thư ngày 15.7 gởi
NĐM, BCT và BCHTU đă cảnh báo bằng một câu rấ có ư nghĩa: „Sự thật
sẽ tự mở đường mà đi!“
Như vậy là ĐT Vơ Nguyên Giáp, TT Nguyễn Nam Khánh và nhiều
tướng lănh cũng như sĩ quan cao cấp đă về hưu cũng như hiện dịch đă mở
đường cuộc tranh đấu để ngăn cản những phần tử lợi dụng quyền lực để lập
bè phái tham nhũng có thể ngồi tiếp tục chức vụ cao trong ĐH 10 sắp tới
của ĐCSVN!
Tin
bán chính thức vừa cho biết là, mới đây Quân uỷ Trung ương –cơ quan cao
nhất của Quân đội Nhân dân (QĐND)- đă họp mở rộng để bàn về TC2 và vụ T4.
Cuộc họp diễn ra rất căng thẳng, Thựơng tướng Phùng Quang Thanh, Tổng tham
mưu trưởng và Thượng tướng Lê Văn Dũng, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị, đă
chỉ trích Đại tướng Phạm Văn Trà, Bộ trưởng Quốc pḥng. Họ đă đ̣i phải sớm
làm sáng tỏ vấn đề để phục hồi danh dự của quân đội.
Năm nay QĐND
kỉ niệm 50 năm chiến thắng Điện biên phủ và 60 năm thành lập QĐND. Quân
đội này đă thắng được thù ngoài, nhưng liệu họ có thắng đựơc nội thù không?
Tức là Lê Đức Anh và những vây cánh đă lợi dụng quyền lực và chà đạp kỉ
cương của đảng, chà đạp danh dự của quân đội! ♣
Mục Thời sự Tạp chí
Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|