|
TẠI SAO ĐẤT NƯỚC
VẪN TỤT HẬU ?
LTS: Dứơi đây là nội dung
chính cuộc phỏng vấn Tiến sĩ Âu Dương Thệ của Đài Phục hưng Việt Nam (PHVN)
trong mục „Việt Nam hai tuần qua“ đă được truyền đi ngày 8.1.04.
Trong buổi nói chuyện đầu tiên với thính giả của Đài PHVN Ông thấy có
những vấn đề ǵ quan trọng cần phải nói trước ?
Trứơc hết chúng tôi muốn cám ơn ông Quang Dũng và Quí
thính giả đă cho phép chúng tôi đựơc nói chuyện với Quí thính giả của Đài.
Nhân dịp đầu năm chúng tôi thân gửi đến Ông và Quí
thính giả lời chào chân t́nh, chúc tất cả một năm mới nhiều sức khoẻ và
mọi sự tốt đẹp nhất !
Cuộc nói chuyện của chúng tôi lại diễn ra một cách t́nh
cờ vào đúng đầu năm Dương lịch 2004 và cuối năm Quí Mùi. Thành thử trước
khi đi vào những phần thừơng xuyên phân tích và nhận định t́nh h́nh đang
diễn ra ở trong nước, chúng tôi xin phép được tŕnh bày một cách tóm lược
một số những sự kiện quan trọng trong năm vừa qua, để chúng ta có một cái
nh́n khái lược chung về những diễn biến c̣n đang tác động lớn lên t́nh
h́nh trong năm tới.
Buổi đầu tiên hôm nay, v́ thời giờ giới hạn, chúng tôi
xin phép được tŕnh bày cùng thính giả về ba vấn đề đă và đang làm cho dư
luận ở trong nước rất quan tâm. Một là, thành công lớn của các vận động
viên thể thao VN tham gia Sea Games 2003 nói lên điều ǵ ? Hai là, các
hoạt động của kinh tế tư nhân so với kinh tế quốc doanh ra làm sao ? Và ba
là, tương lai VN ra làm sao nếu t́nh h́nh giáo dục và đào tạo cho các
thanh thiếu niên của VN tiếp tục như hiện nay?
SEA GAMES 2003 –
VẬN ĐỘNG HỘI ĐÔNG NAM Á 2003
Sự
thành công rất lớn lao của các vận động viên thể thao VN trong nhiều bộ
môn tại Vận động hội Đông Nam Á vừa đựơc tổ chức lần đầu tiên ở VN nói lên
điều ǵ ?
Đầu tháng 12.03 nhân dân cả nứơc, nhất là các bạn trẻ,
theo dơi một cách thích thú và đầy ngữơng mộ những thành công lớn của của
các đội banh đá, bóng bàn, điền kinh VN… của nhiều vận động viên thể thao
nam nữ VN đă đoạt nhiều giải huy chương vàng, bạc và đồng cho đồng đội và
cá nhân. Đoàn thể thao VN tham dự Sea Games 2003 thứ 22 lần đầu tiên đựơc
tổ chức ở VN đă dẫn đầu và dành được 158 huy chương vàng, trong tổng số 11
đoàn thể thao của các nước Đông Nam Á (ĐNA).
Sự thành công lớn và bất ngờ này không chỉ làm cho các
vận động viên thể thao nam nữ VN đoạt giải vui mừng, mà c̣n là niềm hănh
diện chung của mọi người VN ở trong và ngoài nước. Lần đầu tiên VN đă tổ
chức Vận động hội ĐNA và cũng là lần đầu tiên đoạt giải quán quân trong
nhiều bộ môn như vậy, nên sự vui mừng và hănh diện là chính đáng.
Nhiều người đă không ngờ các bạn trẻ VN đă thành công
lớn như vậy trong các bộ môn thể thao so với nhiều bạn trẻ của các nứơc
ĐNA cùng tham gia Vận động hội.
Vậy
theo Ông, ngừơi ta có quyền tự hỏi: Tại sao các vận động viên trẻ nam nữ
VN đă thành công lớn như thế ? Như vậy các vận động viên thể thao VN trong
các bộ môn thể thao đâu có ǵ thua các giới tranh đua thể thao của các
nứơc trong khu vực ? Nhưng tại sao đây mới chỉ là lần đầu tiên, trong khi
đó nhiều nước khác trong khu vực đă đạt đựơc các thắng lợi lớn từ nhiều
năm trước ?
Những câu hỏi Ông nêu ra trên đây rất đúng. Lí do dễ
hiểu nhất là, từ nhiều năm trước đây ở VN các bộ môn thể thao đă không
được đào luyện đến nơi đến chốn. Không những thế, cho tới suốt giữa thập
kỉ 90 của thế kỉ 20, tuy sống ở ĐNA, nhưng VN hầu như tự coi như sống
trong một hoang đảo, đă cắt đứt mọi liên hệ kinh tế, thương mại, ngoại
giao và văn hoá, kể cả thể thao, với hầu hết các nước trong khu vực.
Tất cả những cái đó đều bắt nguồn từ các quyết định
chính trị rất sai lầm và thiển cận của đảng cầm quyền.
Trước đó nhà cầm quyền CSVN chỉ ngả theo Liên xô cũ
trong mọi lănh vực, coi các nứơc trong ĐNA là thù địch không thèm chơi và
cũng v́ thế chẳng có ai muốn chơi với VN ! Chính v́ vậy mà VN mới
chậm tiến và tụt hậu so với hầu hết các nước trong khu vực, không chỉ
trong thể thao, mà cả trong kinh tế, khoa học, kĩ thuật và giáo dục.
Nhiều nứơc ở ĐNA nay đang đạt tới trên dứơi 10.000 Dollar đầu ngừơi mỗi
năm, trong khi đó hiện nay mỗi đầu người VN chỉ đạt được một lợi tức
khoảng gần 400 USD hàng năm!
Chúng ta có thể rút ra kết luận ǵ từ bài học Sea Games 2003 ?
Bài học Sea Games 2003 cho thấy: Các vận động viên thể
theo VN, thế hệ thanh niên VN nói riêng, và người VN nói chung, về khả
năng cũng như về tài năng không chỉ trong thể thao mà cả trong các lănh
vực khác không thua ǵ các nứơc trong khu vực. Chúng ta đủ thông minh, đủ
sức lực để cạnh tranh một cách lành mạnh với các nứơc trong khu vực và
nhiều dân tộc khác.
Nhưng cho tới nay đất nứơc chúng ta vẫn tụt hậu, dân ta
vẫn c̣n phải chịu cảnh đói nghèo chỉ v́ một nguyên nhân chính là, chế độ
chính trị đă quá lạc hậu. Chế độ độc tài và bao cấp đă làm thui chột
mọi tài năng, cản trở mọi bước tiến, không chỉ trong thể thao mà trong mọi
ngành, mọi lănh vực. Các lănh vực khác xin phép đựơc tŕnh bày ở
phần sau.
Từ đó chúng ta có thể rút ra bài học là: Muốn cho thế
hệ của ḿnh tiến lên, muốn cho đất nước ḿnh vượt lên th́ các vận động
viên thể thao VN, các bạn trẻ VN, các chuyên viên và trí thức VN cần phải
hợp sức lại với nhau đẩy tảng đá độc tài sang một bên. Nó đang là vật cản,
là sức ỳ cản bứơc tiến của các bạn, của các thế hệ trẻ và của cả toàn dân
!
KẾT QUẢ 4 NĂM ÁP
DỤNG ĐẠO LUẬT DOANH NGHIỆP
Trên đây Tiến sĩ có nhắc tới các lănh vực khác người VN chúng ta cũng
không thua kém ǵ các dân tộc khác. Vậy Ông có thể dẫn chứng thêm cho
thính giả của đài được không ?
Về câu hỏi này chúng tôi xin dẫn cử một diễn tiến rất
tích cực khác cho thấy dân ta rất sáng tạo và thông minh, chỉ có nhà cầm
quyền hiện nay không đủ sáng suốt và can đảm mà thôi. Dẫn chứng cụ thể là
t́nh h́nh hoạt động kinh tế của tư nhân trong bốn năm trở lại đây.
Vào cuối năm vừa qua một Hội nghị tổng kết thành quả
của Đạo luật Doanh nghiệp sau bốn năm đă đựơc tổ chức ở Hà nội. Sau nhiều
năm chống đối lại những đ̣i hỏi chính đáng của nhân dân, nhưng cuối cùng
v́ những bế tắc kinh tế do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng kinh tế và tài
chánh ở ĐNA vào cuối thập niên 90 vừa qua, nên chế độ Hà nội đă phải ban
hành Đạo luật Doanh nghiệp từ năm 2000. Đây là lần đầu tiên chế độ phải
công nhận một cách chính thức bằng luật pháp các quyền hoạt động kinh tế,
thương mại của tư nhân.
Thủ tướng Phan Văn Khải đă tham dự Hội nghị nói trên.
Các con số đầu tiên về những hoạt động kinh tế của tư nhân VN trong bốn
năm vừa qua cho thấy một số kết quả rất đáng khích lệ sau đây:
Tính đến tháng 9.03 cả nuớc có 72.601 doanh nghiệp đăng
kí thành lập mới (trong khi đó suốt 9 năm trước đó từ 1991-99 chỉ có
45.000 doanh nghiệp). Như vậy tổng số các doanh nghiệp tư là 127.600, tạo
việc làm mới cho gần 2 triệu ngừơi. Tổng số vốn đăng kí trong bốn năm là
9,5 tỉ USD (gấp hơn 4 lần/ 1991-99) và cao hơn số vốn FDI (đầu tư của tư
nhân nứơc
ngoài) đăng kí cùng thời ḱ. (Nhân dân -ND 4.11.03). Điều đáng chú ư nữa
là, hiện nay các sản phẩm xuất khẩu của các doanh nghiệp tư nhân đă chiếm
tới 48,5% kim ngạch xuất khẩu toàn quốc, trừ dầu thô. (Thời báo kinh tế
Sài g̣n - TBKTSG số 43/03, trang17)
Những thành quả đó, theo TS th́ nói lên những điều ǵ ?
Các thành quả về những hoạt động kinh tế của tư nhân VN
trong bốn năm qua nêu ra ba vấn đề rất đáng được quan tâm, không chỉ cho
người dân mà nhất là cho những người cầm quyền hiện nay:
Một là, tuy mới đựơc phép hoạt động trong bốn năm, và
vẫn c̣n bị bạc đăi, bị hất hủi như một đứa con ghẻ, nhưng kinh tế tư nhân
VN đă đạt đựơc một số thành quả rất đáng khích lệ cả về số lựơng lẫn chất
lựơng, cũng như sự đóng góp của nó cho sự thịnh vựơng chung của đất nứơc….
Hai là, nếu nó đựơc thực sự hoạt động b́nh đẳng với
doanh nghiệp nhà nước th́ thành quả này c̣n cao hơn nhiều.
Ba là, điều chúng tôi muốn nhấn mạnh là, nếu các
hoạt động kinh tế tư nhân đựơc nh́n nhận từ nhiều thập kỉ trước th́ chắc
chắn VN đă có thể trở thành một cừơng quốc kinh tế trong khu vực, chứ
không phải bị tụt hậu và nghèo đói như lúc này so với hầu hết các nứơc ĐNA.
Ông
c̣n thấy một sự kiện tương tự nào khác không ?
Dẫn chứng điển h́nh khác nữa về khả năng và sự cần cù
của người Việt có thể lấy ra từ lănh vực nông nghiệp. Trước năm 1989 khi
chưa có Quyết định số 10 của Bộ chính trị (BCT), tất cả nông dân VN từ Nam
ra Bắc đều phải làm ăn trong các hợp tác xă nông nghiệp theo chế độ hợp
tác hoá, th́ những cuộc khủng hoảng lương thực đă diễn ra triền miên suốt
từ sau 1975 tới cuối thập niên 80. Sản lượng nông sản trong thời gian này
ở mức rất thấp và lại dẫm chân tại chỗ, v́ quyền lợi chính đáng của
ḿnh đă không đựơc chế độ lưu ư, nên nông dân VN đă không chăm chú vào
vịêc canh tác.
V́ thế nhiều năm nạn đói đă hoành hành, ngay cả nông
dân ở đồng bằng Cửu long, một vựa lúa của cả nước, cũng lâm vào cảnh đói.
Trong những năm này, VN phải nhập cảng từ 1-2 triệu tấn lương thực mỗi năm.
Có những năm không c̣n tiền để nhập cảng lương thực, nhà cầm quyền đă phải
kêu gọi Liên hiệp quốc và các nước ngoài cứu giúp. Nhiều nơi đă phải ăn
độn khoai ḿ, bo bo….
Vào cuối thập niên 80 khi Liên xô tan ră, trứơc nguy
cơ sụp đổ của chế độ nên những người cầm quyền Hà Nội lúc đó đă phải ban
bố Quyết định số 10, công nhận quyền làm ăn của người nông dân. Kể từ đó
t́nh h́nh sản xuất nông nghiệp đă phát triển hoàn toàn khác so với giai
đoạn kinh tế theo mô h́nh XHCN trứơc đây. Chỉ trong vài năm sản lượng nông
sản đă đủ dùng trong nứơc và từ đầu thập niên 90 nứơc ta đă vựơt qua từ
một nứơc phải nhập khẩu nông sản đă trở thành một nứơc xuất khẩu nông sản.
Hiện nay VN đă trở thành nứơc xuất khẩu gạo đứng hàng thứ hai, thứ ba trên
thế giới. Năm vừa qua VN đă xuất khẩu trên 4 triệu tấn gạo. Kim ngạch xuất
khẩu gạo và các nông sản khác mang về cho ngân sách 2003 là 3 tỉ Mĩ kim (Đài
Á châu Tự do 3.1.04) !
Trước những thành công như thế chúng ta có thể rút ra đựơc bài học ǵ ?
Như vậy, qua hai thí dụ về kết quả của Đạo luật Doanh
nghiệp trong kinh tế tư nhân và Nghị quyết số 10 về nông nghiệp đă cho
thấy, mỗi một quyết định chính trị có một ảnh hửơng vô cùng quan
trọng tới đời sống của nguời dân và vận mạng của cả dân tộc. Nó có thể đưa
cả dân tộc đi lên, nhưng cũng có thể d́m cả dân tộc xuống đất đen. Điều
này tuỳ thuộc ở sự sáng suốt hay ngu muội của nhà cầm quyền !
Nói rộng ra, những bằng chứng về các thành quả trong
nông nghiệp, kinh doanh và thể thao đă cho thấy nông dân VN, các doanh
nhân VN, thương nhân VN và những người trẻ VN có đầy đủ tự tin, đủ thông
minh, năng lực và óc sáng tạo đă và sẽ tạo ra đựơc những thành quả to lớn
và lẫy lừng, không thua bất cứ một dân tộc nào.
Điều này chứng minh rất hùng hồn rằng, dân tộc ta không
ngu đần hay lười biếng mà chỉ có những chính quyền ngu muội, độc đoán và
hà hiếp đang làm thui chột nhiệt t́nh, cứơp mất óc sáng tạo, tính tháo vát
và ḷng cần cù của người dân mà thôi !
Vậy
thưa Ông, trứơc những thành quả rất tốt đẹp mà nông dân và doanh nhân VN
đă đạt đựơc như thế th́ những người có trách nhiệm trong đảng và chính
quyền đă dứt khoát từ bỏ doanh nghiệp nhà nước (DNNN) và ủng hộ doanh
nghiệp tư nhân chưa ?
Mới đây trong một Hội nghị Bộ tài chánh VN đă cho biết,
hiện nay tổng số nợ của các DNNN lên tới 350.000 tỉ đồng. Đây là một con
số khủng khiếp, v́ nó cao gấp hơn hai lần ngân sách dự chi của chính phủ
trong năm 2004 (148.320 tỉ). Trong khi các DNNN làm ăn thua lỗ kinh khủng
như vậy, chế độ đă không băi bỏ các DNNN, ngựơc lại vẫn duy tŕ nó và ưu
đăi nó. Thật vậy, cũng tại Hội nghị này người ta đă cho biết, hiện vốn đầu
tư cho trên 5000 DNNN lên tới 195.000 tỉ đồng (cũng cao hơn phần dư chi
của NSQG 2004) (TBKTSG 52/03, tr.1)
Tại
sao lại có một chính sách lạ lùng như vậy ?
Câu hỏi của Ông đặt ra ở đây rất đúng ! Thật vậy,
chuyện quái đản như vậy lại vẫn tiếp tục ở VN. Vừa quái đản và vừa vô
trách nhiệm. Bởi v́ tất cả tiền bạc đầu tư và bù đắp vào những thua lỗ cho
trên 5000 DNNN đều là tiền bạc của nhân dân ta. V́ tiền đó là lấy từ thuế
của nhân dân!
Ở trong một nứơc dân chủ không thể xẩy ra t́nh trạng
quái đản và tái diễn từ năm này sang năm khác như vậy được. Bởi v́ quốc
hội, các chính đảng đối lập, báo chí và nhân dân sẽ đặt vấn đề trực tiếp
với chính đảng cầm quyền.
Nhưng ở VN hiện nay dứơi chế độ độc đảng theo XHCN
không cơ quan nào dám đặt vấn đề với ĐCSVN cả. ĐCSVN đứng trên hết, đứng
trên cả luật pháp, v́ Điều 4 Hiến pháp của chế độ đă công nhận vai tṛ độc
tôn và độc diễn của Đảng này trong toàn bộ các sinh hoạt trong xă hội.
Để đi vào câu hỏi của Ông, chúng ta cần thầy rằng, có
hai lí do chính chế độ này muốn tiếp tục duy tŕ hệ thống của trên 5000
DNNN. Lí do thứ nhất là về ư thức hệ. Chủ nghĩa Xă hội vẫn coi chỉ có
DNNN mới là mô h́nh kinh tế tiến bộ và đạt hiệu năng cao. Cho nên cho tới
Đại hội 9 (2001) những người lănh đạo vẫn chủ trương
coi DNNN là chủ đạo trong các
sinh họat kinh tế. Gần đây Uỷ viên BCT Nguyễn Phú Trọng, Bí thư thành uỷ
Hà nội và Chủ tịch Hội đồng lí luận trung ương, cũng đă nhắc lại quan điểm
này tại cuộc Hội thảo lí luận lần thứ ba giữa hai ĐCSVN và ĐCS Trung hoa ở
Bắc kinh.
Lí do thứ hai, chính là sự sống c̣n của đảng này và nhất
là của những người cầm đầu chế độ. Trong thực tế, đây mới là lí do
đích thực chủ trương của họ tiếp tục duy tŕ hệ thống DNNN mặc dầu nó làm
ăn rất thua lỗ.
Chúng ta đều biết, tài sản của ĐCSVN hiện nay lên tới cả
hàng trăm tỉ Mĩ kim dứơi nhiều dạng khác nhau, từ đất đai, nhà cửa, dinh
thự, các khu nghỉ mát cho tới các công ti trong nông nghiệp, công nghiệp
và thương nghiệp. Các cơ quan kinh tài này cung cấp tiền bạc và các phương
tiện cần thiết để cho đảng hoạt động.
Mặt khác các uỷ viên BCT có quyền lực nhất c̣n dùng tiền
bạc và các phương tiện này để mua chuộc bọn đàn em. Chính điều này ông
Đỗ Mừơi, nguyên Tổng bí thư và nay vẫn là người có nhiều quyền
uy đă nói một cách không úp mở:
„Cần
xem xét hiệu quả [của một DNNN] không chỉ ở lỗ lăi đơn thuần của từng
doanh nghiệp riêng rẽ, mà cần đánh giá hiệu quả kinh tế-chính trị-xă hội
tổng hợp do doanh nghiệp đó tạo ra. Một DNNN xét riêng là lỗ, nhưng nó tạo
điều kiện cho các ngành kinh tế khác phát triển, hoặc phục vụ cho nhiệm vụ
chính trị-xă hội quan trọng của Đảng và nhà nước, th́ v́ lợi ích toàn cục
vẫn cần phải đựơc nhà nước giúp cho doanh nghiệp đó tồn tại và phát
triển.“ (Đỗ Mừơi,“DNNN trong nền kinh tế nhiều
thành phần theo định hướng XHCN“, ND 6.8.01)
Nếu giải thich ư định trên đây của Đỗ Mừơi th́ rơ ràng mĩ
từ „phục vụ cho nhiệm vụ chính trị-xă hội quan trọng của Đảng“
chỉ có nghĩa là: Trên 5000 DNNN hiện nay đang là những con ḅ sữa cho cac
tham quan tự do thao túng cho riêng ḿnh và vây cánh mà thôi ! Chính v́
thế mà TS Lê Đăng Doanh, một chuyên viên cao cấp về kinh tế ở trong nước,
mới đây đă phải báo động là, hiện nay trong xă hội VN đang có những
người giầu mới, những tỉ phú mới phất lên rất nhanh ! Đây là đầu đuôi của
sự bùng nổ tệ trạng tham nhũng ở VN. Vấn đề vô cùng bức xúc này
chúng tôi sẽ tŕnh bày cùng thính giả vào ḱ tới.
T̀NH TRẠNG GIÁO DỤC
VÀ THÁI ĐỘ CỦA BỘ
TRỬƠNG GIÁO DỤC
Cám ơn
TS, trong phần mở đầu Ông có tới tương lai của VN là ở các thế hệ trẻ,
liệu họ có đựơc hửơng một chế độ giáo dục hợp lí và tiến bộ hay không. Vậy
hiện trạng giáo dục ở VN hiện nay ra sao ?
Vâng, chúng tôi xin tŕnh bày vấn đề rất nóng bỏng này.
Lănh vực quan trọng khác và đang rất bức xúc cần phải nói là t́nh trạng
giáo dục học đường và thái độ của Bộ trửơng giáo dục và đào tạo. Vấn đề
giáo dục và trách nhiệm của người đứng đầu ngành giáo dục rất quan trọng,
v́ nó định đoạt tương lai của thanh thiếu niên VN và đó cũng là tương lai
của đất nước.
Cuối năm qua vào giữa tháng 11 khi Quốc hội (QH) đang bàn
về vấn đề giáo dục đă chất vấn Bộ trưởng giáo dục và đào tạo là Uỷ viên
Trung ương đảng Nguyễn Minh Hiển th́ bà Nguyễn Thị B́nh, nguyên Phó Chủ
tịch nước, cựu Bộ trưởng giáo dục và đă có thời làm Trửơng phái đoàn của
cái gọi là MTGPMN tại Hội nghị Paris về VN, trong một bài trên tờ ND ngày
15.11.03 đă đưa ra nhận xét:
„Nhiều ư kiến cho rằng chất lượng thực của học sinh phổ thông là rất đáng
lo ngại. Trong khi bộ thừơng thông báo tỉ lệ tốt nghiệp trung học phổ
thông một số năm gần đây đều đạt xấp xỉ 90% th́ nhiều nhà giáo có uy tín
lại ước lượng tỉ lệ đáng đỗ trung học phổ thông chỉ khoảng 30-40%.“
Cùng một ư đó, trong báo cáo trứơc QH ngày 22.10 Phó Thủ
tướng Nguyễn Tấn Dũng đă báo động là „những yếu kém và tiêu cực“ trong
ngành giáo dục là „điều rất nghiệm trọng“ (TBKTSG 46/03, tr.38).
Vậy
những tệ trạng chính trong nền giáo dục hiện nay ở VN như thế nào ?
Vâng chúng tôi xin tŕnh bày thêm về những tệ trạng trong
nền giáo dục và đào tạo hiện nay ở VN là:
Tệ trạng đầu tiên phải nói tới là „Bệnh thành tích“: Bệnh
thành tích không chỉ là một bệnh trường ḱ trong hoạt động chính trị của
chế độ Hà nội, mà nó c̣n tràn lan trong nhiều lănh vực khác, kể cả trong
giáo dục. Cụ thể như, v́ chạy theo „chỉ tiêu“ của cấp trên, nên các nhà
giáo „buộc phải cho điểm 5 khi bài làm của học sinh chỉ đáng điểm 2“ để
cho học sinh lên lớp hoặc cho tốt nghiệp ra trường.
Tệ trạng thứ hai liên quan tới tŕnh độ giáo chức và lương
bổng của giới này. Khả năng chuyên môn và sư phạm của các giáo chức phần
lớn không xứng đáng. Lương bổng cho các giáo chức rất thấp, thành thử phần
lớn họ đua nhau mở các lớp dạy tư để có thêm tiền sinh hoạt. Chính t́nh
trạng này làm cho cả học sinh lẫn giáo chức bị mất sức.
Tệ trạng thứ ba trong giáo dục là thiếu các mặt về vật
chất cho việc giáo dục thanh thiếu niên. Thí dụ, mỗi lớp học 50-60 học
sinh, các em phải học chay v́ thiếu các phương tiện.
Nói tóm lại t́nh trạng giáo dục tuổi trẻ ở VN hiện nay là
t́nh trạng, trường không ra trường, thầy không ra thầy, thành thử tṛ bị
thiệt tḥi nhất !
Niên học 2003-04 là năm thứ hai thực hiện „Chiến lược phát
triển giáo dục 2001-2010 đă đựơc TT Phan Văn Khải phê duyệt 12.01 và Nghị
quyết của Hội nghị trung ương 6 (7.02). Nhưng sau hai năm cải cách đa số
phụ huynh và dư luận ở trong nứơc đă rất bức xúc về việc cải cách giáo
dục. Dư luận chung đă lên tiếng:
„Càng cải cách th́ việc học hành của học sinh càng
căng thẳng, nặng nề, chất lựơng thấp; nội dung và chương tŕnh giáo dục
phổ thông c̣n rất nặng; sách giáo khoa và qui chế tuyển sinh thay đổi liên
tục, giá sách lại quá cao so với thu nhập của người dân; t́nh trạng dạy
thêm, học thêm vẫn tràn lan, có biểu hiện thương mại hoá giáo dục…“
(ND 17.11.03)
Đứng
trước tinh h́nh giáo dục cho thanh thiếu niên đang xuống cấp và tệ hại như
vậy th́ thái độ của người đứng đầu ngành này như thế nào ?
Ngừơi ta ghi nhận rằng, trong cuộc chất vấn tại QH vào
giữa tháng 11.03 ông Bộ trưởng giáo dục và đào tạo Nguyễn Minh Hiển đă đọc
một bài dài đại hải tới 26 trang. Nhưng tựu trung, như nhiều đại biểu QH
đă nhận xét, cũng như các năm trứơc đây ông ta vẫn chỉ làm công vịêc „xin
nhận khuyết điểm, nhưng mọi chuyện vẫn „đâu vào đấy“ chẳng có ǵ thay đổi
cả!
Tuy nhiên, nếu theo dơi thái độ của người đứng đầu ngành
giáo dục th́ thấy lần này ông ta có thay đổi, phải nói là thay đổi đến lạ
lùng. Thật vậy, khi bị một số đại biểu QH chất vấn về t́nh trạng không cải
thiện trong giáo dục suốt năm này sang năm khác, ông BT Nguyễn Minh Hiển
đă nổi nóng và yêu cầu Chủ tịch QH được phép „không trả lời những
câu hỏi đặt BT vào t́nh thế khó xử.“(ND 17.11.03). Thế rồi ông ta
đă từ chối không thèm trả lời các đại biểu QH.
Thưa Quí thính giả, trên thế giới có một chính phủ nào lại
có thể làm ngơ trước thái độ hách dịch của một bộ trửơng, nhất là bộ
trửơng đó lại đứng đầu ngành giáo dục hứơng dẫn thanh thiếu niên như ở VN
hiện nay dứơi chế độ XHVN !
Qua đó Quí thính giả đă tự t́m thấy câu trả lời về tương
lai của thanh thiếu niên VN và về tư cách của những người có trách nhiệm
trong chính quyền của chế độ hiện nay !
VỀ HỘI NGHỊ TRUNG
ƯƠNG 9
Xin
cám ơn TS Âu Dương Thệ. Trứớc khi chấm dứt cuộc phỏng vấn hôm nay, chúng
tôi muốn hỏi một câu chót: Trọng tâm cuộc nói chuyện sắp tới Ông sẽ tŕnh
bày vấn đề ǵ cho Thính giả của Đài ?
Vâng, cám ơn Ông. Từ ngày 5.1.04
Hội nghị trung ương 9 của ĐCSVN đang họp tại Hà nội. Trọng tâm thảo luận
là kiểm điểm các công việc làm sau nửa nhiệm ḱ từ Đại hội 9 (4.01). Trong
đó sẽ bàn cả vấn đề tổ chức lẫn nhân sự ở cấp trung ương cho giai đoạn
tới.
Trong diễn văn khai mạc Tổng bí thư
Nông Đức Mạnh cũng nói tới về kết quả công việc chống tham nhũng. Đây là
những vấn đề rất bức xúc của đất nước. Chúng ta hăy theo dơi xem lần này
ngừơi đứng đầu chế độ sẽ trả lời như thế nào trước những bức xúc đó !
Hội nghị trung ương 9 có thể kéo dài tới trước Tết Giáp Thân.
Kết quả của Hội nghị này chúng tôi mong sẽ được tŕnh bày với Quí thính
giả trong ḱ tới. ♣
|