|
NHÂN-QUYỀN:
MỸ ĐANG ĐẨY
HÀ-NỘI
NGUYỄN NGỌC BÍCH
Những ngày này, h́nh như đang có những rục rịch về vấn-đề
nhân-quyền ở Việt Nam. Ngày 23/11/2004 đă có một cuộc gặp gỡ ở ngay
Hà-nội mà nội-dung chính-thức được mô-tả như sau:
“Đoàn quan chức Bộ Ngoại giao Hoa kỳ gồm có: Bà Elizabeth
Dugan, Trợ lư Bộ trường Ngoại giao, và bà Susan Williams O'Sullivan, cố
vấn cao cấp về Dân chủ và Nhân quyền, đến Hà nội đă có cuộc gặp gỡ thân
mật với tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang vào ngày 23 tháng 11 năm 2004. Cũng
gặp c̣n có Phó Đại sứ Hoa kỳ John S. Boardman, Tham tán Chính trị Marc E.
Knapper, Bí thư Chính trị Noah S. Zaring.
“Các
quan chức Hoa kỳ bầy tỏ mối quan tâm sâu sắc đến t́nh trạng dân chủ và
nhân quyền ở Việt Nam; nỗi trắc ẩn về các vụ án chính trị phi lư và những
đàn áp thô bạo đối với các sắc tộc và tôn giáo.
“Ông Nguyễn Thanh Giang tŕnh bầy ư kiến của ḿnh về những nhu
cầu bức thiết và những điều kiện ràng buộc trong tiến tŕnh bang giao Việt
Nam-Hoa kỳ; những bước đi mới trong sự nghiệp đấu tranh dân chủ hóa đất
nước, những khắc khoải và những nỗ lực đ̣i hỏi trả tự do cho các tù nhân
chính trị: bác sỹ Nguyễn Đan Quế, bác sỹ Phạm Hồng Sơn, nhà giáo Nguyễn
Khắc Toàn, kư giả Nguyễn Vũ B́nh...
“Buổi
gặp mặt diễn ra rất thân mật, thẳng thắn, kéo dài trong 2 giờ.
“Chiều
cùng ngày đoàn quan chức Ngoại giao Hoa kỳ cũng đă có cuộc tiếp xúc với
Thứ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xă hội Nguyễn Lương Trào và với
Trường Phật giáo tại chùa Quán sứ.”
Lần đầu tiên
Được biết bản tin trên đây là một bản tin
“chính
thức, có sự thỏa thuận của hai bên tham dự.”
Nghĩa là sự chính-xác trong nội-dung không thể nghi ngờ.
Từ khi bản tin được tung ra ngoài này đă có một số phản-ứng.
Người th́ lạc-quan cho là đă có một sự tiến bộ rơ ràng v́ hiển-nhiên là
Hà-nội không thể không biết đến cuộc gặp gỡ này, và do đó đă có một sự
nhượng bộ nào đó khi để cho hai bên, chính-quyền Mỹ (nhất là Bộ Ngoại-giao
tức Hành pháp của Mỹ) và phe các thành-phần Dân-chủ ở trong nước (đại diện
bởi Tiến-sĩ Nguyễn Thanh Giang), trực-tiếp gặp gỡ nhau mà không qua sự kềm
kẹp của chính-quyền VNCS. Người th́ bi-quan hơn, cho rằng CS Hà-nội vẫn
chơi tṛ “lùi
một bước, tiến hai bước”
cố-hữu: họ vừa đưa Mục-sư Nguyễn Hồng Quang ra ṭa, buộc HT Thích Quảng Độ
về Sài-g̣n không được đi Qui-nhơn thăm HT Huyền Quang, rồi vừa đưa
Pháp-lệnh về Tôn-giáo đi vào thi-hành (ngày 15/11). Trước những lời
chỉ-trích nặng nề của thế-giới (Liên-hiệp Âu-châu, Mỹ, các tổ-chức phi-chính-phủ
tức NGO) th́ họ nhượng bộ một tí, gọi là để vuốt ve đối-phương (đưa ra một
bộ mặt hiền lành một chút) nhưng trong thực-tế th́ vẫn dùng bàn tay sắt (tuy
bọc nhung). Vậy đâu là sự thật?
Áp-lực của t́nh-h́nh quốc-tế, nhất là Mỹ
Phải nói thẳng ra là Hà-nội thất vọng, rất thất vọng khi
Thượng-nghị-sĩ John Kerry thất cử Tổng-thống Mỹ. Tuy không nói ra song
Hà-nội đă đánh cá cược hoàn-toàn vào
“con
ngựa”
Kerry. V́ thân với Kerry cũng có, song v́ bị đánh lừa bởi dư-luận quốc-tế
(nhất là Âu-châu ghét Bush) cho rằng Kerry và Dân-chủ mà thắng kỳ vừa rồi
th́ tất cả những nhức óc của Hà-nội về vấn-đề nhân-quyền tự-nhiên sẽ được
giải-quyết, sẽ không c̣n ai hỏi thăm Ba Đ́nh về những vi-phạm nhân-quyền
của Hà-nội nữa.
Nhưng sự thắng thế vẻ vang của Ông Bush và Đảng Cộng-ḥa ở Mỹ
đă làm cho Hà-nội khựng. Ba Đ́nh
“lên
gân”
để tỏ ra Việt Nam độc-lập, không chịu áp-lực của ai cả. Phần là cũng để
xi-nhan (signaler) cho các thành-phần chống đối ở trong nước hiểu rằng:
Đừng có ngo ngoe khi thấy Bush thắng! V́ vậy phải cứng dắn, phải làm dữ!
Đó là lư-do tại sao Hà-nội đă đối-xử khá tàn bạo với Mục-sư Nguyễn Hồng
Quang và giáo-hội Mennonite Việt Nam cũng như HT Quảng Độ! C̣n những
người không có chỗ tựa như các đồng-bào thiểu-số ở Cao-nguyên Trung-phần
th́ cho những h́nh phạt thật nặng, nhiều năm tù tội cho 17 người!
Hà-nội quên mất rằng Ông Bush là một người làm chứ không chỉ
nói. Trong cuộc vận-động tranh cử năm nay, đi nhiều nơi Ông Bush đă gặp
sự ủng-hộ nồng-nhiệt của người Việt ở Mỹ, những người đă có quốc-tịch đă
đành (ủng-hộ bằng lá phiếu) mà ngay cả những người chưa có quốc-tịch cũng
vận-động trên mặt báo, trên Internet, trong ngay gia-đ́nh hay giữa bạn bè,
rủ nhau đi ghi danh ồ ạt (cao hơn bất cứ năm nào hết) để đảm bảo là 4/5 lá
phiếu của người Mỹ gốc Việt đổ về cho Ông Bush, chống Kerry. Gặp một
phái-đoàn người Việt đến ủng-hộ ông ở Grand Rapids, Michigan, chỉ 1-2 ngày
trước khi bỏ phiếu, Ông Bush hỏi:
“What
can I do for you?”
(“Tôi
có thể làm được ǵ cho Quư Vị?”)
Một anh thanh-niên, anh Khưu Tiến Thành, đă mau mắn trả lời:
“Xin
ủng-hộ cho nhân-quyền ở Việt Nam.”
(Theo báo Mạch Sống, số 29 năm thứ 3, ra tháng 11/2004)
Áp-lực cách nào?
Từ tháng 7 năm nay, Dự-luật về Nhân-quyền ở Việt Nam do
Dân-biểu Chris Smith đưa ra thắng một lần nữa trong 3 năm. Lần đầu, vào
năm 2001, thắng với 410-1 phiếu. Lần này, tuy số người ủng-hộ có thấp hơn
vẫn c̣n thắng với 368-43. Nhưng cả hai lần, dự-luật này chết ở trên
Thượng-viện. Năm 2001 là bởi ông Kerry chặn không cả cho bàn ở trong Ủy-ban
Tư pháp (Judiciary Committee) thành không được ra Đại-hội-đồng Thượng-viện
để lấy biểu quyết. C̣n năm nay, phía ông Smith định đi ṿng ngả khác,
không đi qua Ủy-ban Tư pháp mà lại gắn Luật Nhân-quyền VN vào đuôi cái
luật lớn hơn nhiều về Chuẩn chi cho Bộ Ngoại-giao (H́nh-thức này,
h́nh-thức phụ-đính một cái luật nhỏ vào một cái luật lớn hơn, người ta gọi
là làm thành “rider”).
Nhưng cuối cùng, chiến-thuật này cũng thất bại v́ phe chống đối đă gạt ra,
không cho dự-luật của ông Smith làm
“rider”
trên cái luật về Chuẩn chi.
Khi được tin này cách đây hơn một tuần, nhiều người rất buồn
phiền, kể cả Ủy-ban về Tự do Tôn-giáo Quốc-tế của bà Ngô Thị Hiền, cho
rằng việc làm mấy năm qua đă trở nên
“công
cốc công c̣.”
Nhưng sự thực không phải, hay không hẳn là vậy.
Dân-chủ của Mỹ có một nếp sinh-hoạt mà nhiều người quan-sát,
đứng ở ngoài nước Mỹ, thường không hiểu. Đó là sau một cuộc tuyển cử với
nhiều va chạm như cuộc tuyển cử năm nay giữa hai ông Bush và Kerry th́
người thắng cuộc thường có bổn-phận, một bổn-phận không nhất thiết thành
văn mà chỉ là một loại
“gentlemen's
agreement,”
phải đi bước đầu trong sự hàn gắn. Muốn vậy, ông Bush có thể cho phe ông
Kerry thắng trên một chuyện nhỏ để đạt một mục-tiêu lớn. Đó là để cho phe
ông Kerry hay những người thân Hà-nội trong Quốc-hội Hoa-kỳ không bị dồn
vào chân tường về vấn-đề nhân-quyền, một điều sẽ khó ăn khó nói đối với
những công-ty đang làm ăn với Việt Nam.
Nhưng ngược lại th́ Ông Bush cũng không thể bỏ rơi được những
người trong đảng của ông như các Dân-biểu Chris Smith, Tom Davis hay Frank
Wolf, v.v. là những người được cử tri người Việt hết ḷng ủng-hộ trong
những năm qua. V́ vậy mà vẫn phải có một chiến-thuật chiến-lược có thể
làm vừa ḷng những người này đối với vấn-đề Việt Nam, và đó là chiến-thuật
mới của Ông Bush trong vấn-đề này.
Chiến-thuật mới của chính-quyền Bush
Vậy chiến-thuật mới của Ông Bush là ǵ?
Thưa, là cho Hà-nội thấy rơ là họ đă “hố” khi không “deal” với
chính-quyền Bush từ trước cả cuộc bầu cử. Để lên án Hà-nội nhưng cũng
không đi xa tới độ ra nguyên một cái luật về Nhân-quyền cho Việt Nam (nó
bao trùm nhiều vấn-đề quá), Bộ Ngoại-giao Mỹ đă từ tháng 9 đưa VNCS vào
thành một trong những nước đáng quan tâm đặc-biệt (CPC, Countries of
Particular Concern) về mặt tự do tôn-giáo. Điều này, nhiều người và nhiều
tổ-chức đă chủ-trương và khuyến cáo chính-phủ Mỹ từ lâu nhưng đến tháng 9
vừa qua, Bộ Ngoại-giao Mỹ mới thực-hiện.
Đưa Việt Nam thành CPC là đi chưa đủ xa đối với một số người
trong chúng ta nhưng ít nhất cũng cho phép chính-quyền Hoa-kỳ có một
căn-bản để trừng phạt hay chế tài Hà-nội trong trường-hợp Hà-nội cứ tỉnh
bơ, phớt lờ những chỉ-trích từ bên ngoài. Nói cách khác, CPC không bao
trùm hết mọi vấn-đề nhân-quyền VN nhưng ngược lại, cho phép Hoa-kỳ có cớ
để cúp loại viện-trợ này hay viện-trợ kia trong những tiền viện-trợ mà
không bị coi là thuộc diện nhân-đạo (non-humanitarian aid). Một tỷ dụ là
chương-tŕnh học-bổng cho các sinh-viên Việt Nam sang Mỹ du học, nếu cần
có thể cúp được. Mà điều này th́ đặc-biệt đau v́ phần lớn các
“lưu-học-sinh”
ở Hà-nội sang Mỹ học là
“con
ông cháu cha”
(COCC). Nếu chương-tŕnh bị cúp là các COCC này bị ảnh-hưởng đầu tiên.
Chính v́ lư-do đó mà hôm 26/11 vừa qua, ông Michael Marine, Đại-sứ Mỹ ở
Việt Nam, đă không ngần ngại chỉ-trích nhà cầm quyền Hà-nội về cách họ
“đối
xử với các vị cao tăng lănh đạo của Giáo hội Phật giáo VN Thống nhất”
tức hai HT Quảng Độ và Huyền Quang. Nói chuyện với các nhà báo quốc-tế ở
Hà-nội, ông đă kêu gọi cộng-đồng thế-giới hăy quan tâm sâu xa về vấn-đề
đàn áp tôn-giáo này và cảnh-báo là nó có thể sẽ mang lại những chế tài từ
phía Mỹ, có thể sẽ được đưa ra ngày 15/12 tới đây-trừ phi là t́nh-h́nh đổi
thay khác đi.
Ông tuyên-bố với các phóng-viên ngoại-quốc:
“Về
vấn đề Nhân quyền và Tự do Tôn giáo, chúng tôi muốn Việt Nam phải thực thi
những điều mà họ đă cam kết khi kư vào Công ước Dân quyền và các Quyền
Chính trị”
(vào tháng 9 năm 1982). Ông nói tiếp:
“Chúng
tôi đă nói với họ (= Hà-nội) rất rơ ràng qua nhiều cuộc tiếp xúc rằng thật
khó hiểu và cá nhân tôi cũng không thấy được tại sao HT [Thích Huyền Quang]
lại bị ngăn cấm đi lại và các đệ tử của ông cũng không được phép thăm
viếng HT khi ông đau yếu.”
Những đấu hiệu đáng ghi nhận
Hăy khoan nói về phản-ứng của Hà-nội, là họ nhượng bộ hay
không, hay họ chỉ lùi một bước để tiến 2-3 bước. Điều ta thấy rơ được lúc
này là Mỹ rơ ràng đă nhúc nhích và có một số biện-pháp đáng kể:
Ngày 21/11, lúc 2g30 chiều, phái-đoàn Bộ Ngoại-giao Mỹ đến vấn
an HT Thích Quảng Độ và đàm đạo với HT về t́nh-h́nh Giáo-hội PGVNTN.
Phái-đoàn Mỹ do Trợ-lư Bộ-trưởng Ngoại-giao Elizabeth Dugan cầm đầu và có
4 người của Ṭa Tổng-lănh-sự Mỹ ở TP-HCM tháp tùng, trong đó có TLS Seth
D. Winnick. HT thông-báo HT và một phái-đoàn sẽ lên đường đi Qui-nhơn
thăm HT Huyền Quang đang ốm vào ngày hôm sau.
Cùng ngày, 21/11, vào lúc 3g30, Đại-sứ Michael W. Marine và
phu-nhân đến vấn an HT Thích Huyền Quang ở bệnh-viện Qui-nhơn. Tuy cuộc
gặp gỡ ngắn ngủi (chỉ 15 phút v́ Thầy Huyền Quang đang ốm nặng), sự tháp
tùng của bà Marine chứng tỏ là phía Hoa-kỳ muốn xem HT Huyền Quang như một
người thân trong gia-đ́nh.
(Sáng sớm hôm sau, 22/11, phái-đoàn của HT Quảng Độ bị chặn
lại ở Trảng Bom và hộ-tống đưa về Sài-g̣n. Sang hôm sau nữa, 23/11, HT bị
Công-an Phú-nhuận điệu lên
“làm
việc”
trong 4 tiếng đồng hồ. Họ c̣n
“mời”
trở lại nữa nhưng HT từ chối.)
Ngày 23/11, phái-đoàn Bộ Ngoại-giao lần đầu nói chuyện
trực-tiếp với phe Dân-chủ ở trong nước, ngay Hà-nội.
Ngày 26/11, Ông Marine họp báo chỉ-trích Hà-nội, nhắc nhở
những cam-kết của Hà-nội và cảnh-cáo là có thể sẽ có những biện-pháp
chế-tài từ phía Hoa-kỳ.
Nhưng điều đáng chú ư hơn cả lại là một điều không ai nói ra
song Hoa-kỳ vẫn nghĩ là Hà-nội cần hiểu. Đó là, dù muốn dù không Hà-nội
vẫn sẽ phải làm việc với chính-quyền Bush trong 4 năm tới, nhất là nếu
Hà-nội cần Mỹ ủng-hộ để vào WTO.♣
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|