|
HÀ NỘI LÀM G̀ SAU QUYẾT ĐỊNH
CỦA WASHINGTON?
ÂU DƯƠNG THỆ
-
Phủ nhận và tẩy chay th́ có thể rơi
vào ṿng tay của Bắc kinh!
-
Giới lănh đạo CSVN, dù bảo thủ hay cấp
tiến, đang đứng trước sự chọn lựa: Cải thiện tự do tôn giáo và nhân
quyền để tồn tại, nếu không th́ rơi vào cô lập và khủng hoảng!
Ngày 15. 9 Bộ
trửơng Ngoại giao Hoa ḱ Colin
Powell
đă công bố
quyết định của chính phủ Mĩ đặt Việt Nam vào danh sách các quốc gia đáng
quan tâm đặc biệt (Country of Particular Concern - CPC), v́ chế độ CSVN đă
không tôn trọng quyền Tự do Tôn giáo. Theo Đạo luật tự do tôn giáo Quốc tế
của Mĩ th́ nứơc nào bị đặt trong danh sách CPC sẽ bị chính quyền Mĩ chiếu
cố đặc biệt về nhiều mặt chính trị, ngoại giao, thương mại và viện trợ.
Nghĩa là siêu cường duy nhất hiện nay trên thế giới có thể dùng sức mạnh
đa phương và đa diện của ḿnh để yêu cầu quốc gia liên hệ phải cải thiện
chính sách tôn giáo theo chiều hướng cởi mở.
Washington có
thể chọn lựa quyết định đối phó với một quốc gia liên hệ nặng về chính trị,
ngoại giao, hay chú tâm trong thương mại và viện trợ, hoặc tổng hợp áp lực
nhiều mặt.. Washington sẽ chọn chiều hướng nào, điều này tuỳ theo đối
tượng, là một nước lớn hay nhỏ, có vai tṛ như thế nào trong chiến lược
toàn cầu hiện nay của Hoa ḱ.
Đối với VN, câu hỏi chính là, mối bang giao
Mĩ-Việt hiện nay đang ở mức độ như thế nào? Mục tiêu chính của Hà nội
trong giai đoạn này là ǵ? Giữa Hà nội và Washington ai cần ai hơn?
Một
sự thực hiển nhiên là, chiếu theo nội dung bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân
quyền của Liên hiệp quốc, cũng như các Công ước về các quyền tự do dân chủ
của Liên hiệp quốc th́ quả thực tự do Tôn giáo vẫn vắng bóng ở VN. Điều
này không phải chỉ là những lời tố cáo và đấu tranh của các tôn giáo lớn ở
trong nước, hay những đ̣i hỏi của nhiều nhân sĩ dân chủ ở trong và ngoài
nước cũng như của các Cộng đồng VN ở nước ngoài. Đây cũng không phải là
những nhận định riêng của chính phủ Hoa ḱ, mà c̣n là quan điểm chung của
Liên minh Âu châu (EU). Ngay cả Quốc vương Thụy điển và chính phủ Nhật, là
hai nước có những liên hệ rất thân thiện với VN, gần đây cũng đă phải nói
công khai với giới lănh đạo CSVN là cần phải tôn trọng nhân quyền và tự do
tôn giáo, nếu không th́ họ phải xét lại chính sách viện trợ, đầu tư và
buôn bán với VN. Thiết tưởng một vài tuyên bố của Bộ Ngoại giao VN hay vài
cuộc biểu t́nh phản đối do Mặt trẩn Tổ quốc tổ chức cũng không thể biến có
thành không, biến đen thành trắng được!
Một
sự thực khác là, ban lănh đạo CSVN đang chủ trương hội nhập vào cộng đồng
quốc tế để giảm t́nh trạng tụt hậu và bớt sự lệ thuộc quá lớn vào Bắc kinh,
tạo điệu kiện tốt để cải thiện và mở rộng giao thương với bên ngoài, đặc
biệt là các nước kĩ nghệ như Hoa ḱ, EU và Nhật. Nghĩa là VN rất cần tới
viện trợ, đầu tư và buôn bán với các nước Tây phương. Nếu không giải quyết
đựơc mục tiêu này th́ phần lớn các nguồn tư bản sẽ tiếp tục chẩy vào Trung
hoa và hàng hoá của Trung hoa cũng sẽ tràn ngập vào VN và Đông Nam Á.
Chính v́ thế, giới lănh đạo CSVN đă đưa ra mục tiêu tổ chức Hội nghị
thượng đỉnh ASEM 5 (Diễn đàn Á Âu) vào đầu tháng 10 này, gia nhập WTO
trong năm tới và xin đứng cai Hội nghị thựơng đỉnh APEC vào 2006 (trong đó
có Hoa ḱ).
Hà nội thừa
hiểu rằng, muốn đạt các mục tiêu kinh tế, thương mại và an ninh đối ngoại
trên đây th́ phải cần đi trực tiếp với siêu cường duy nhất hiện nay. Điều
này có giá trị cho toàn ban lănh đạo CSVN, dù cấp tiến hay bảo thủ, dù
theo đuổi việc hội nhập quốc tế với ư muốn dân giầu nứơc mạnh, hay chỉ có
ư đồ kéo dài chế độ để vơ vét vào túi riêng.
Trong t́nh
h́nh như vậy th́ giới lănh đạo CSVN có những chọn lựa nào?
Nếu
Hà nội tiếp tục làm ngơ những đ̣i hỏi của Mĩ, EU và các nứơc buôn bán và
viện trợ chính cho VN về vấn đề nhân quyền, nghĩa là không cải thiện
quyền tự do tôn giáo và các quyền tự do dân chủ khác cho nhân dân VN, th́
Hà nội phải hiểu được là những mục tiêu quan trọng trong kinh tế, thương
mại và an ninh đối ngoại không thể nào đạt được.
Hà nội cần tới
Washington hay Washington cần Hà nội? Nêu cầu hỏi này sẽ bằng thừa đối với
những ai có cái nh́n khách quan và thực tế. Trong điều kiện của thế giới
sau sự sụp đổ của Liên xô th́ Hà nội c̣n có thể dựa vào ai để thương lựơng
với siêu cừơng? Ngay cả ư đồ khai thác những mâu thuẫn tạm thời giữa Mĩ và
EU cũng khó có khả năng thành công. V́ VN không có tầm cỡ quan trọng như
Trung hoa (về kinh tế).
Nếu
ương ngạnh từ chối những yêu cầu chính đáng của Mĩ, EU và Nhật về cải
thiện nhân quyền và tự do tôn giáo th́ Hà nội sẽ bị cô lập về nhiều mặt
ngoại giao, chính trị và nhất là kinh tế và thương mại. Khi ấy dù muốn dù
không, Hà nội sẽ bị rơi vào ṿng tay của Bắc kinh. Ư đồ của Bắc kinh đối
với chế độ CSVN nói riêng trong mấy chục năm qua và với VN nói chung xét
theo chiều dài của lịch sử bang giao mấy ngàn năm đă cho thấy hoàn toàn chỉ
có hậu ư đen tối theo lối kẻ cả, bóc lột và xâm lấn.
Chọn giải pháp
dựa vào Bắc kinh (hay chống đối Tây phương quá trớn để bị rơi vào phải
chấp nhận giải pháp này) sẽ là những thiêu thân cho chính chế độ và cả đất
nước. Chỉ cần nêu hai sự kiện c̣n nóng bỏng trong bang giao giữa hai Đảng
CSVN và CS Trung Hoa nội trong 10 năm qua: Thái độ cư xử khinh thừơng của
nhóm cầm quyền Bắc kinh đối với những ngừơi cầm đầu phái đoàn VN sang
Thành đô vào đầu tháng 9.1990 để b́nh thừơng hoá quan hệ giữa hai bên và
t́m giải pháp cho cuộc tranh chấp Kampuchia ( phái đoàn TBT Nguyễn Văn
linh, Thủ tướng Đỗ Mười và Cố vấn Phạm Văn Đồng- Hồi kí của cựu Thứ trưởng
Bộ ngoại giao Trần Quang Cơ, xem Dân chủ & Phát triển số 27,12.03,trang
46-49). Tệ hại hơn nữa là áp lực và những mánh khoé của Bắc kinh đối với
những ngừơi cầm đầu CSVN để đạt cho bằng được hai Hiệp định Biên giới trên
đất liền (1999) và Hiệp định về phân định Vịnh Bắc bộ (2000)
Khước
từ cải thiện t́nh trạng nhân quyền và sinh hoạt tôn giáo cho phù hợp với
trào lưu toàn cầu hoá về kinh tế và chính trị trong giai đoạn hiện nay sẽ
khiến cho viện trợ và đầu tư của Tây phương, giao thương của VN với bên
ngoài, nhất là với các thị trường quan trọng như Mĩ, EU và Nhật, sẽ gặp
nhiều khó khăn. Thí dụ trứơc mắt là, mới một năm trứơc đây Hoa ḱ đă trở
thành thị trường xuất cảng các hàng hoá lớn nhất của VN, kim ngạch xuất
khẩu 2003 của VN sang Mĩ tăng 400%, mặc dù hai nước mới chỉ thực hiện Hiệp
định thương mại được hai năm. Nhưng trong năm nay mức giao thương đă bị
khựng lại, trong 8 tháng đầu 2004 kim ngạch xuất khẩu của VN sang Mĩ chỉ
tăng có 5%.(BBC 17.9.04)
Nếu không cải
thiện được kinh tế và giữ mức tăng trửơng bền vững th́ có thể đưa t́nh
trạng nghèo đói bộc pháp trở lại. VN sẽ tụt hậu nhanh hơn so cả với nhiều
nứơc trong vùng. Bắc kinh sẽ can thiệp mạnh hơn và thô bạo hơn. Khi đó chủ
quyền và các quyền lợi chính đáng của đất nước khó có thể bảo vệ tốt được.
Nếu rơi vào t́nh trạng như thế th́ ngay cả những ngừơi bảo thủ trong giới
lănh đạo cũng không thể ngồi yên hưởng phú quí!
Ngay
sau khi chính phủ Mĩ quyết định đặt VN vào danh sách những nước cần phải
quan tâm đặc biệt, một số các nhân vật hoạch định kế hoạch này đă nói rơ
là, Hoa ḱ không có chủ ư cắt đứt
ngoại giao và giao thương với VN.
Đại sứ đặc trách tự do tôn giáo tại Bộ
Ngoại giao Mĩ, John Hanford
nói rằng:
„Ông
không trông đợi Việt Nam phải hoàn hảo về tự do tôn giáo,
bởi chính Hoa kỳ cũng không phải là nước hoàn hảo
về lĩnh vực này và một số lĩnh vực khác….Điều
chúng tôi muốn nói với họ là chúng tôi không phải là muốn các
bạn trở nên giống Mỹ. Thông điệp của chúng tôi chỉ là khi có
những tù nhân tôn giáo, khi có những hoạt động hành đạo bị cấm
đoán, thì đó là những điều cần phải thay đổi."
Về ảnh hửơng song phương giữa VN và Hoa ḱ sau khi liệt VN vào danh sách
CPC, ông Hanford đă nói rơ, ông hi vọng sẽ có sự đối thoại sớm và tích cực
giữa Washington và Hà nội,“v́ hai nước có những hợp tác mà Hoa ḱ đánh
giá cao“.
Ông nói thêm:
"Về ngắn hạn, có thể việc này sẽ khiến Việt Nam mất lòng,
nhưng về lâu dài, tôi hi vọng chúng tôi có thể tiếp tục thảo
luận vấn đề và tìm được giải pháp thúc đẩy tiến bộ."(BBC
16.9)
Trong khi đó
Cố vấn đặc biệt của Bộ Ngoại giao Mĩ, William Inboden, đă nhấn mạnh:
„Hoa kỳ hy
vọng rằng, chính quyền Việt Nam sẽ thấy rằng, để cho dân được tự do tín
ngưỡng và chính trị sẽ gia tăng thêm phú túc và đem lại hạnh phúc thêm cho
xă hội. Được như vậy, h́nh ảnh của Việt Nam trong con mắt quốc tế sẽ tốt
đẹp hơn và nhờ vậy lại càng tạo được một bầu không khí thuận lợi hơn cho
các nhà đầu tư nước ngoài bỏ vốn vào Việt Nam kinh doanh. Chắc chắn là Hoa
kỳ rất muốn duy tŕ quan hệ song phương với Việt Nam và muốn cải thiện
những quan hệ này cho ngày càng tốt đẹp hơn, nhưng đồng thời Hoa kỳ cũng
phải khẳng định là mối quan hệ này sẽ không thể phát triển được hết tiềm
năng cho đến khi Việt Nam cải thiện quyền tự do tín ngưỡng và lối hành sử
trong vấn đề nhân quyền.“ (VOA 17.9.)
Ngay cả Ngoại trưởng Mĩ Colin Powell trong buổi tuyên bố về quyết định đối
với VN cũng đă cho thấy, theo luật pháp của Hoa ḱ th́ Mĩ có thể dùng các
biện pháp trừng phạt (kinh tế, thương mại…) nhưng Washington sẽ t́m
cách thảo luận với Hà nội để có những thay đổi tốt hơn trong chính sách
tôn giáo (AFP 16.9).
Hoa
ḱ đang đứng trứơc một cuộc bầu cử quan trọng, Tổng thống (TT) Bush đang
gặp nhiều khó khăn để chiếm được phiếu. V́ nhiều giới cử tri ở Mĩ rất quan
ngại về các chính sách phiêu lưu của ông. Thành thử số cử tri của ngừơi Mĩ
gốc Việt Nam đang có một tầm quan trọng trong cuộc thắng hay thua trong
cuộc tranh cử để đựơc tái bầu của TT Bush.
Tuy nhiên, quyết định của chính phủ Bush đặt VN trong danh sách những nước
phải quan tâm đặc biệt không chỉ có tính cách ngắn hạn trong mùa bầu cử.
Sau ngày bầu cử vào đầu tháng 11 sắp tới, dù TT Bush thắng hay thất cử,
chính sách của Mĩ về vấn đề nhân quyền ở VN cũng sẽ không có những thay
đổi lớn. V́ những luật lệ của Hoa ḱ ràng buộc chính phủ Hoa ḱ phải theo
đuổi tiếp tục các quyết định đă có.
Giới lănh đạo CSVN, dù bảo thủ hay cấp tiến, nên thấy rơ t́nh h́nh này,
không nên nuôi ảo tưởng là quyết định mới đây của chính phủ Mĩ chỉ có tính
cách và giá trị trong mùa bầu cử. Thái độ và chính sách đối với VN của
chính phủ hiện nay cũng như tương lai của Mĩ tùy thuộc vào thái độ và
chính sách của giới lănh đạo CSVN đối với các tôn giáo và vấn đề nhân
quyền. Nếu Hà nội biết điều, tiến tới tôn trọng tự do tôn giáo và chịu cải
thiện t́nh h́nh nhân quyền th́ Washington sẽ có những biện pháp tích cực
trong giao thương, đầu tư và viện trợ, cũng như giúp Hà nội t́m lại thế
quân b́nh trong an ninh đối ngoại với Bắc kinh. Bởi v́ đây cũng là mục
tiêu chiến lược của Mĩ trước một Trung Hoa độc tài nhưng lại lớn quá
nhanh trong kinh tế!
Nhưng nếu giới lănh đạo CSVN không nh́n thấy thực thế này, tiếp tục đàn áp
các tôn giáo và chà đạp nhân quyền th́ Hà nội phải tiên liệu tới những
biện pháp cứng rắn về nhiều mặt của siêu cường duy nhất hiện nay. Nếu
Washington bất đắc dĩ phải chọn giải pháp này th́ họ sẽ không làm riêng mà
sẽ liên minh thúc đẩy các nước đồng minh EU và Nhật cùng có những chính
sách tương ứng đối với Hà nội. Trong trường hợp đó những ngừơi cầm đầu chế
độ Hà nội có thể mất cà ch́ lẫn chài! ♣
Trích trong:
Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử:
www.dcpt.org hay
www.dcvapt.net
|