|
„Dân chủ, văn minh“ trong văn
hoá
dứơi triều Nông Đức Mạnh!
ÂU DƯƠNG THỆ
Trong những ngày vừa qua có một số tin
liên quan tới các hoạt động văn hoá và chính sách văn hoá thông tin của
nhà cầm quyền đang được dư luận chú ư rất đặc biệt, không chỉ ở trong nước
mà cả trong các Cộng đồng VN ở nước ngoài. Tin thứ nhất liên quan tới việc
Bộ Văn hoá-Thông tin (Bộ VH-TT) có thể cấm ba ca sĩ Thu Phương, Huy MC (tức
Quang Huy) và Bằng Kiều không đựơc phép biểu diễn trên các đài truyền h́nh
ở VN và các đĩa nhạc của họ cũng có thể bị tịch thu và không được phép bán
nữa. Tin thứ hai là việc Bộ VH-TT đưa ra đề nghị lên Thủ tướng cấm các cửa
hàng karaoke của ngừơi Việt, trong khi đó những cửa hàng karaokê của ngừơi
ngoại quốc được tiếp tục hoạt động.
I.
Đầu đuôi việc định cấm hoạt động tŕnh diễn
của ba ca sĩ trẻ như thế nào?
Vào giữa tháng 2 Cục Nghệ thuật biểu diễn
thuộc Bộ Văn hoá Thông tin đă có văn thư đề nghị với cấp trên là tạm dừng
các chương tŕnh của ba ca sĩ này trên các đài truyền h́nh, truyền thanh
và cả những băng đĩa của 3 ca sĩ này cũng sẽ bị cấm bán và phổ biến.
Lí do rất đơn giản là ba ca sĩ này trong năm qua đă sang Mĩ tham dự và
tŕnh diễn trong một số buổi văn nghệ và đă đôi lần cho biết là ở VN họ
không được tŕnh diễn tự do.[1]
Sau khi tin này được các cơ quan báo chí
của chế độ loan tải th́ đă gây bất b́nh lớn trong giới thanh niên ở trong
nước hâm mộ ba ca sĩ này, v́ các ca sĩ này đă từng cộng tác với Nhà hát
Tuổi trẻ ở Hà nội. Không những thế ư định của các cơ quan văn hoá cũng đă
gây ra chống đối trong các giới nhiều giới làm văn nghệ và văn hoá khác ở
trong nước. Ngoài ra nhiều người Việt ở Mĩ, Đức, Pháp và Úc cũng rất bất
b́nh.
V́ thế các viên chức của của Cục Nghệ
thuật biểu diễn của Bộ VHTT đă phải gặp gỡ báo chí giải thích sự việc này.
Chiều 19.2 ông Lê Ngọc Cường, Cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn đă cho
biết:
„Trứơc một số thông tin trên các báo trong
và ngoài nước về hoạt động cũng như những hành vi của ba ca sĩ nói trên
tại nước ngoài, với chức năng là cơ quan quản lí nhà nước, Cục NTBD không
thể không có ư kiến. C̣n cụ thể sẽ có biện pháp như thế nào là do lănh đạo
Bộ VHTT quyết định…“[2]
Trước áp lực của dư luận th́ đại diện Bộ
VH-TT trả lời thoái thác như vậy. Nhưng chỉ vài hôm sau nhiều viên chức
cao cấp trong Bộ VH-TT đă thay đổi thái độ bằng cách tố cáo, đe doạ và cả
lên giọng đạo đức dạy dỗ các ca sĩ này. Thật vậy, sáng 26.2 cơ quan thông
tin điện tử Vietnamnet của Bộ VH-TT đă tổ chức một cuộc họp gọi là đối
thoại „bàn tṛn“ và sau đó đă phổ biến một bài tường thuật
rất dài 6 trang với tựa đề „Trước khi là mghệ sĩ phải là một công
dân“.[3]
Nhưng trong đó chỉ có những viên chức cao cấp thuộc Bộ VH-TT tham dự,
không một văn nghệ sĩ nào có mặt, ngay cả nạn nhân, tức ba ca sĩ bị tố cáo.
Mặc dù, với kĩ thuật thông tin điện tử hiện nay có thể tổ chức cho cả
những người đang ở ngoài nước như ba ca sĩ này cùng được tham dự.
Ở đây chúng tôi không đi lại vào những sự
kiện mà nhiều báo và đài đă tường thuật hay b́nh luận. Chúng tôi chỉ
muốn đi vào một vấn đề có tính nguyên tắc trong các sinh hoạt văn hoá và
thông tin, là lănh vực rất quan trọng liên quan trực tiếp tới các quyền tự
do căn bản của ngừơi dân và sự phát triển hay tụt hậu của đất nước.
Khi ông Mạnh ngồi vào chức TBT ĐCSVN tại
ĐH 9 (4.01), tức là người đang cầm đầu chế độ, ông đă đưa ra tiêu
chí là xây dựng một xă hội „dân chủ và văn minh“. Vậy th́, câu hỏi
chính đặt ra là, nếu những người hoạt động văn hoá, như các ca sĩ, nhạc sĩ
hay văn sĩ ra nước ngoài tŕnh diễn và nếu họ nói lên chính kiến, quan
điểm cá nhân của họ th́ có phải là lí do để những cơ quan của chế độ này
t́m cách gây khó khăn, cả đến việc cấm hành nghề của họ được không ?
Ông Mạnh có thể cho ngừơi dân VN biết, hiện nay có một xă hội văn
minh nào trên thế giới lại làm cái cảnh ngang ngược như thế ?
Một hành động vi phạm dân chủ trắng trợn của một cơ quan nhà nước
như vậy th́ có là một chế độ dân chủ hay không ?
Ngày nay trong tất cả các nước dân chủ và
văn minh những ngừơi hoạt động văn hoá, từ ca sĩ, nhạc sĩ, thi sĩ, văn sĩ,
tới các người phê b́nh văn học…đều đựơc hoàn toàn tự do sáng tác và tŕnh
diễn những tác phẩm của họ ở ngay trong nứơc, hay bất cứ ở đâu. Không
những thế họ có quyền phát biểu tự do những suy nghĩ của ḿnh, cả những
lănh vực ngoài văn nghệ, văn hoá…
Cục Nghệ thuật biểu diễn hay Bộ VHTT và
ngay cả TBT Nông Đức Mạnh không có quyền hành can thiệp hay làm khó khăn
cho các văn nghệ sĩ. Nếu làm khác như thế là chứng tỏ rằng, những cơ quan
này hay những người lănh đạo đă vi phạm vào nguyên tắc dân chủ và văn minh
mà họ đă đề ra. Đây rơ ràng là một hành động rất thiếu văn hoá của những
cơ quan và viên chức phụ trách ngành văn hoá. Trong trừơng hợp đó
chính họ là những người đáng bị dư luận kết án chứ không phải là những văn
nghệ sĩ !
Lí do đằng sau của các biện pháp đe doạ và
đàn áp văn nghệ sĩ là ǵ ?
Câu hỏi đặt ra ở đây là tại sao họ lại tố
cáo ba ca sĩ này ? Lí do thầm kín: Đây là một sự cảnh cáo, một sự de doạ
của Ban tư tửơng văn hoá Trung ương đối với những ca sĩ trẻ và các văn nghệ
sĩ trẻ và qua đó cảnh cáo cả thế hệ trẻ ở trong nước. V́ trong những năm
gần đây, theo lời của các viên chức trong cuộc thảo luận „bàn tṛn“ nói
trên, việc các nam nữ ca sĩ ra nước ngoài tŕnh diễn ngày càng phổ biến…Nếu
cứ để cho t́nh trạng này tiếp tục có thể chẳng bao lâu số ca sĩ đi ra
ngoài tŕnh diễn ngày một đông và sẽ t́m cách ở lại nứơc ngoài, như vậy chế
độ sẽ mất uy tín, nhất là đối với giới trẻ. Sự lo ngại này đă được ông
Trương Nhuận, Phó Giám đốc Nhà hát Tuổi trẻ ở Hà nội nh́n nhận
trong cuộc họp nói trên. Ông Nhuận đă cho biết, những biện pháp thi hành
kỉ luật đối với ba ca sĩ này „cũng là một sự thức tỉnh với những người
đang có ư định đi vào vết xe đổ.“[4]
Chúng ta biết được rằng, những ngừơi cầm
đầu chế độ rất bảo thủ trong tư duy và rất quan liêu theo lối cha chú
trong viêc thi hành quyền lực. Họ sợ nghe và sợ nh́n những ǵ khác, thành
thử họ t́m đủ mọi cách ngăn cấm. Từ ngăn sông cấm chợ trước đây, đến ngăn
sóng hiện nay, tức là ngăn các làn sóng điện tử Internet hay các đài từ
bên ngoài. Thái độ cha chú hống hách này đă trở thành lối suy nghĩ và cách
xử thế của các cai văn nghệ hiện nay trong chế độ. Trong cuộc họp gọi là „bàn
tṛn“ nói trên, Nhạc sĩ Trương Ngọc Ninh, Phó Giám đốc sở VH-TT Hà
nội đă dùng một câu ví von rất có hàm ư:“Con không chê cha mẹ khó,
mà chó không chê chủ nghèo.!“
Chọn lựa câu ví von này đă cho thấy ngừơi
có trọng trách của một cơ quan VH-TT ở ngay thủ đô đă coi những văn nghệ
sĩ không như những công dân b́nh đẳng, mà chỉ như là con cháu trong nhà;
không những thế c̣n ví von các văn nghệ sĩ như những thú vật mà chủ nhân
là những ngừơi đang cầm đầu chế độ! Không ai có thể tưởng tượng được
một người đứng đầu cơ quan văn hoá ở Thủ đô mà lại có thái độ hống hách,
thiếu văn hoá đến như thế!
Chúng ta nghĩ ǵ về những hành động này và
nên có thái độ ra làm sao ?
Việc các cơ quan thuộc Ban Tư tưởng Văn
hoá Trung ương và Bộ VH-TT định cấm hành nghề các ca sĩ đă dám phát biểu
tự do quan điểm của ḿnh, không cho phổ biến các đĩa nhạc của họ và c̣n
công khai mạ lị các ca sĩ, đây rơ ràng là những hành động chà đạp quyền tự
do căn bản của con ngừơi. Thành thử thái độ bất b́nh và lên tiếng chỉ
trích công khai của nhiều giới ở trong nứơc là rất chính đáng, trứơc việc
làm hoàn toàn sai trái của những cơ quan và những ngừơi có quyền lực trong
việc vi phạm các quyền tự do căn bản của văn nghệ sĩ cũng như nhân dân.
Phải phê b́nh và đấu tranh cương quyết th́ mới hi vọng ngăn cản được các ư
định đàn áp, nếu im lặng th́ họ sẽ làm tới !
Các cộng đồng VN ở nước ngoài cần lên
tiếng ủng hộ cuộc đấu tranh của các văn nghệ sĩ ở trong nứơc chống lại các
hành động phi dân chủ và thiếu văn minh của chế độ. Để làm sáng tỏ quan
điểm của chúng ta là đấu tranh cho nhân quyền và tự do dân chủ, trong việc
đ̣i hỏi nhà cầm quyền phải trả lại quyền tự do căn bản cho các văn nghệ sĩ
, chúng ta cần đứng vững trên ba điểm sau:
1. Chế độ phải để cho các văn nghệ sĩ VN
được tự do tŕnh diễn ở trong nước cũng như ở nứơc ngoài và có quyền tự do
phát biểu về chính kiến của ḿnh. Cụ thể nhất nhà cầm quyền Hà nội phải để
cho ba ca sĩ Thu Phương, Quang Huy và Bằng Kiều được tự do trở về VN tŕnh
diễn và phải đ́nh chỉ ngay các dự tính ngăn cấm phổ biến các băng nhạc của
ba ca sĩ.
2.
Đ̣i hỏi chế độ phải để cho các văn nghệ sĩ VN ở nứơc ngoài được
quyền
về nước tự do tŕnh diễn; các ấn phẩm văn
hoá như sách báo, phim, băng nhạc, phát thanh, internet… của người Việt ở
nứơc ngoài và các ấn phấm của ngoại quốc được tự do phổ biến ở trong nứơc.
Đây là những điều đă qui định trong Hiệp định Thương mại song phương
Việt-Mĩ và cả trong Qui định của Tổ chức Thương mại Quốc tế (WTO) mà VN
đang xin gia nhập.
3.
Là những ngừơi đấu tranh cho nhân quyền và tự do dân chủ, chúng ta
tôn
trọng chính kiến của những người khác,
tham dự hay không tham dự các buổi tŕnh diễn văn nghệ hay văn hoá là
quyền tự do quyết định của mỗi công dân trong một xă hội dân chủ. Chúng ta
chống đối những biện pháp đàn áp tự do tửơng của chế độ CS ở VN th́ cũng
không thể chấp nhận bất cứ những hành động tương tự nào trong cộng đồng!
II. Về đề nghị của Bộ Văn hoá-Thông tin
muốn đóng cửa
các tiệm karaoke, đầu đuôi ra làm sao ?
Một vấn đề quan trọng khác cũng đang làm
dư luận ở trong nước xôn xao là việc mới đây Bộ VH-TT gởi một Tờ tŕnh lên
Thủ tướng Phan Văn Khải đề nghị là “từ 1.1.05 cấm các tổ chức, cá nhân
VN kinh doanh karaoke.“[5]
Báo Sài g̣n Giải phóng điện tử ngày 27.2
đă tường thuật lại cuộc họp báo của Thứ trưởng Bộ VH-TT Đỗ Quư Doăn vào
chiều 26.2. Trong đó ông TT Bộ VH-TT đă đổ cho „mặt trái của KTTT“ đang
làm nhiều cơ sở kinh doanh Karaoke đă có những „biến tứơng với nhiều h́nh
thức tiêu cực: tiếp viên không có hợp đồng lao động, ép khách dùng bia,
rựơu, dùng tiếp viên nữ để „ôm“, biến cơ sở karaoke thành môi giới mại dâm…V́
thế Bộ VH-TT đă gởi đề nghị trên lên TT.
Tin này đă làm xôn xao lớn, không chỉ
trong các giới kinh doanh và làm việc trong các nhà hàng karaoke ở trên
toàn quốc, nhất là trong các thành phố lớn như Hà nội, Sàig̣n…Nó c̣n liên
hệ tới nhiều giới vẫn thừơng lui tới các quán karaoke để giải trí cuối
tuần, trong đó đặc biệt là giới thanh niên.
Dư luận c̣n rất bất b́nh, v́ lấy lí do ǵ
mà Bộ VH-TT đề nghị đóng cửa các cửa hàng karaoke của người Việt, nó liên
hệ mật thiết tới cuộc sống của hàng trăm ngàn người và liên hệ tới lănh
vực giải trí của hàng trăm ngàn ngừơi khác, nhất là giới trẻ trong các
thành phố. Nhưng tại sao Bộ VH-TT ,trong đề nghị của Bộ, lại chỉ đ̣i đóng
cửa các quán karaoke của người Việt, c̣n các quán karaoke do người ngoại
quốc làm chủ th́ sẽ được tiếp tục tư do hoạt động. V́ đâu mà lại có chính
sách ḱ thị, khinh trong trọng ngoài như thế ?
Bộ VH-TT đă trả lời như thế nào?
Trước sự hoang mang và bất b́nh của dư
luận nhiều giới nên Bộ VH-TT -là cơ quan soạn thảo tờ tŕnh „cấm kinh
doanh Karaoke“ - đă phải tổ chức một cuộc họp báo để giải thích. Thứ
trưởng Bộ VH-TT Đỗ Quư Doăn họp báo chiều ngày 26.2.. đă nói:
„Đây chưa phải là quyết định. Bộ mới chỉ
tŕnh lên để các ban ngành và dư luận cho ư kiến, nếu chưa được th́ sửa
thôi“[6]
Nói như vậy tức là Bộ VH-TT muốn làm cái
tṛ „thả bong bóng“ để xem dư luận phản ứng ra làm sao, nếu im lặng th́ Bộ
sẽ làm tới, làm thật, c̣n nếu có phản ứng mạnh th́ bảo đó chỉ mới là „tờ
tŕnh“ một số đề nghị! Điều này cho thấy Bộ VH-TT đă không có thái độ
nghiêm túc trong việc thi hành nhiệm vụ và thiếu tinh thần trách nhiệm đối
với nhân dân.
Căn cứ ngay chính trên những câu trả lời
của TT Bộ VH-TT Đỗ Quư Doăn trong cuộc họp báo của ông ta ngày 26.2 sẽ
thấy rơ:
Khi báo chí nêu vấn đề là trong tờ tŕnh
của Bộ lên Thủ tứớng chỉ „đưa ra một số thông tin về t́nh h́nh hoạt
động Karaoke trong cả nước, „nhưng đó chỉ là những thông tin chung chung,
chưa thực tế.“ Ông TT Bộ VH-TT đă phải nh́n nhận rằng sự nhận xét của
báo chí là có thực: Nguyên văn lời của Ông: „V́ thực tế Bộ cũng chưa
có một điều tra tổng thể nào.“[7]
Không những thế, ông Đỗ Quí Doăn cũng
không trả lời được câu hỏi của báo chí là số lựơng cơ sở Karaoke đă vi
phạm luật pháp là bao nhiêu. Tiếp đó có tờ báo đă đặt thẳng câu hỏi với TT
Bộ VH-TT: „Không quản đựơc th́ cấm. Điều này thể hiện sự bất lực của cơ
quan nhà nước. Bộ có thừa nhận điều đó không ?“. Đỗ QuưDoăn đă không
trả lời đựơc câu hỏi này và đổ lỗi là hệ thống thanh tra của Bộ quá mỏng,
không làm việc xuể.[8]
Khi báo chí hỏi: Trong đề nghị của Bộ
VH-TT có cho biết, sẽ không cấm kinh doanh karaoke đối với các đơn vị có
vốn nước ngoài. Trong trừơng hợp chỉ c̣n karaoke của ngừơi nứơc ngoài ở
VN, Bộ có đảm bảo những cơ sở đó cũng sẽ lành mạnh? Ông Doăn trả lời:
„Giả sử có như vậy th́ yêu cầu đặt ra
là bao giờ cũng phải lành mạnh. C̣n tất nhiên trong quá tŕnh đó, nếu nó
chưa lành mạnh th́ ta phải làm cho nó lành mạnh..“[9]
Như vậy ông Đỗ Quư Doăn đă không phủ nhận
trực tiếp về các tin nói rằng, Bộ VH-TT có ư định chỉ đóng cửa các nhà
hàng karaoke của người Việt mà thôi. Như thế là Bộ đă có thái độ ḱ thị
các cơ sở kinh doanh karaoke của người Việt! Tại sao Bộ này không đặt
thẳng câu hỏi cho chính ḿnh là, nếu Bộ có thể làm lành mạnh các cơ sở
kinh doanh karaoke của ngừơi nứơc ngoài th́ tại sao không thể làm lành
mạnh các nhà hàng karaoke của người Việt?
Nói tóm lại, mặc dù Bộ VH-TT không nắm
vững t́nh h́nh cụ thể của dịch vụ kinh doanh karaoke trên toàn quốc, nhưng
Bộ này vẫn gởi đề nghị lên TT cấm kinh doanh karaoke trên toàn quốc liên
quan tới đời sống của hàng trăm ngàn ngừơi lao động. Điều này chứng tỏ sự
thiếu trách nhiệm của Bộ VH-TT, đứng đầu là Bộ trưởng Phạm Quang Nghị.
Không những thế, trong việc này Bộ VH-TT c̣n tỏ rơ chính sách ḱ thị, thái
độ đối xử bất công giữa các cơ sở kinh doanh karaoke của người Việt và
người ngoại quốc.
III. Bộ VH-TT chỉ là cơ quan thi hành c̣n
Ban Tư tưởng Văn hoá
Trung ương mới có vai tṛ chính trong mặt
trận tư tưởng văn hoá
Những chính sách trên đây của Bộ VH-TT đối
với các giới văn nghệ sĩ và những cơ sở kinh doanh có liên hệ it nhiều tới
sinh hoạt văn hoá, giải trí như karaoke không thể nh́n một cách riêng rẽ,
mà cần phải nh́n một cách tổng thể, toàn diện về chủ trương và chính sách
của chế độ trong lănh vực tư tưởng và văn hoá.
Thật vậy, chủ trương trước sau của chế độ
này vẫn là độc quyền tư tửơng và chính sách của họ là lập ra những cơ chế
để kiểm soát ngừơi dân và đàn áp những ai không theo họ. Đúng như thế, chỉ
vài ngày trước khi Bộ VH-TT đưa các tin trên đây ra th́ Ban Tư tưởng- Văn
hoá Trung ương của ĐCVN đă mở Hội nghị toàn quốc suốt bốn ngày ở Đà nẵng
(từ 19-22.2) cho tất cả Phó bí thư Thừơng trực các tỉnh uỷ, thành uỷ;
trưởng, phó ban tuyên giáo các tỉnh, thành phố; đại diện lănh đạo đảng uỷ
một số cơ quan chuyên môn Truong ương, Tổng biên tập, Phó Tổng biên tập
nhiều báo, đài. Tất cả những nhân vật đứng đầu ngành tư tửơng văn hoá đều
đă có mặt trong Hội nghị quan trọng này như: UV BCT, Trưởng ban Tư tửơng-
Văn hoá TU Nguyễn Khoa Điềm; UV TUĐ, Phó Trửởng ban Thường trực Ban
TT-VHTU Hồng Vinh; Phó Trưởng ban TT-VHTU Đào Huy Quát; UV TUĐ, Trưởng ban
Khoa giáo Trung ương Đỗ Nguyên Phương và UV TUĐ, Bộ trưởng VHTT Phạm
Quang Nghị. Ngoài ra, ngừơi đứng thứ hai của chế độ hiện nay và có những
tin cho biết là có thể thay Nông Đức Mạnh cũng là cái đinh chính trong Hội
nghị này là UV BCT, Thừơng trực BCT Phan Diễn.
Trong bốn ngày làm việc, ngoài
việc Phan Diễn truyền đạt các Nghị quyết của HNTU9 vừa mới họp trứơc Tết,
liên quan tới việc tổng kết nửa nhiệm ḱ từ sau ĐH 9, Hội nghị này đặt
trọng tâm nhận định t́nh h́nh trong lănh vực TT-VH, định ra phương hướng
và chính sách cho thời gian tới và chuẩn bị cho HNTU 10 sắp được họp cũng
sẽ bàn về vấn đề TT-VH. Trong diễn văn bế mạc Nguyễn Khoa Điềm, ngừơi đứng
đầu ngành này, đă nêu ra một số vấn đề khó khăn mà chế độ đang phải đối
phó là:
- Đạo đức và lối sống của một bộ phận cán
bộ [cán bộ có chức có quyền] đảng viên sa sút, kém phẩm chất …“trở thành
vấn đề của xă hội.“
-Quản lí báo chí và xuất bản, VH, VN c̣n
thiếu chặt chẽ, c̣n những yếu kém và sơ
hở.
-„Thách thức thứ ba là cuộc đấu tranh trên
mặt trận TT-VH ngày càng gay gắt, phức
tạp, xuất hiện nhiều h́nh thức mới rất tinh vi”[10].
[ám chỉ của bên ngoài và bên trong]
Cả ba vấn đề Nguyễn Khoa Điềm nêu ra trong
Hội nghị nói một cách thẳng thắn, chính là nạn quan liêu, cửa quyền và
tham nhũng đang ngày càng bất trị; nhân dân ngày càng mất niềm tin với
lănh đạo; cho nên chế độ phải tăng cường sự ḱm kẹp, trong đó ngoài các
ngành công an c̣n phải kể tới các biện pháp đàn áp tư tưởng dứơi sự chỉ
huy trực tiếp của Ban TT-VH TU. Nếu nh́n một cách tổng diện như thế th́ sẽ
thấy việc đàn áp các văn nghệ sĩ, các nhân sĩ, các nhà lănh đạo tôn giáo
và các sắc tộc thiểu số đang phản ảnh nỗi hoang mang và lo sợ
của chế độ trước
những sự chống đối của nhân dân
ở trong nước và sự kết án của dư luận
bên ngoài. Tâm trạng lo sợ, co cụm, thủ thế,
không c̣n tin vào nhân dân của giới lănh đạo hiện nay cũng đă chính được
cựu Uỷ viên BCT và nguyên Bộ trửơng Công an Mai Chí Thọ đă phát biểu trong
môt cuộc họp của các lăo thành cách mạng vừa mới đựơc phổ biền ra bên
ngoài. Ông Mai Chí Thọ đă tâm sự với những lăo thành cách mạng:
„Nói thật với các Anh, tôi có cảm giác,
chẳng bao lâu nữa Đảng mất quyền lănh đạo!“[11]
♣
[1]
.Vietnam News-Briefs 19.2.04; Báo Lao động điện tử 20.2.04; Vietnam
Net 20.2.04; Đài RFA 23.2.04
[2]
.Lao động điện tử 20.2.04
[4]
. Vietnam Net 26.2.04
[5]
. Sài g̣n giải phóng điện tử 27.2.04
[6]
. Vietnam Net 26.2.04
[7]
. Vietnam Net 26.2.04
[8]
.Vietnam Net 26.2.; SGGP 27.2
[10]
.Báo điện tử của ĐCSVN 19-21.2.04
[11]
.Xem Tài liệu từ trong nước trên báo điện tử Dân chủ & Phát triển
Trích trong:
Mục Thời sự , Báo điện tử
của Tạp chí Dân chủ & Phát triển:
www.dcvapt.org
|